HOME
Chuyện Việt Nam
 
Hư quá là hư!

Đoàn Dự



Chị Huyền, người bị đánh ghen ngược đời

Người hàng xóm… ghen ngược!
Suốt một năm qua, chị Hà Thị Thu Huyền, 37 tuổi, địa chỉ tại xã Đông Thạnh, huyện Hóc Môn, Sàigòn, chưa khi nào hết ấm ức về câu chuyện “ngang phè” của gia đình người hàng xóm. Anh Vũ Đức Huy, chồng chị Huyền, nghe vợ nhắc lại chuyện cũ, có vẻ ngượng. Có lẽ anh không muốn vợ nhắc đến lầm lỗi của mình hơn một năm trước.
Chị Huyền cho hay, sau câu chuyện hồi tháng 10-2016, anh Huy đã thay đổi tâm tính, một lòng thương vợ thương con. Chính anh là người đã chụp hình các vết thương cua chị để làm đơn tố cáo. Theo lời chị Huyền, chị và V.T.T.H, 38 tuổi, hơn chị 1 tuổi, cư ngụ cùng xã tại Hóc Môn, nhà ở gần nhau, là bạn hàng xóm rất thân. Hai gia đình thường qua lại giúp đỡ nhau mỗi khi có tiệc tùng, họp mặt. Tin tưởng bạn, chị Huyền hay tâm sự, chia sẻ chuyện gia đình với chị H. Tuy nhiên, chị không ngờ có ngày H. lại nảy sinh tình cảm bất chính với chồng mình. Chị Huyền kể: “Tôi rất sốc khi biết H. phản bội tôi. Nhiều người trong xóm biết chuyện này còn tôi thì cứ u mê tin tưởng ở bạn”.
Theo suy đoán của chị Huyền, anh Huy và H. có tình cảm với nhau vào thời gian gia đình chị sửa nhà. Mấy mẹ con chị chuyển đến ở trong căn nhà thuê cách đó khoảng 2 km, còn anh Huy thì đi làm, lúc về ở tạm căn nhà cũ để trông coi các vật liệu. Chị Huyền than thở: “Tôi gửi tiền nhờ H. mỗi bữa nấu cơm đưa sang giùm cho chồng tôi. H. cũng có chồng con rồi nên tôi không nghi ngờ gì cả. Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, H. thân mật với chồng tôi. Đàn ông ai chẳng vậy, đàn bà cứ xáp tới thì họ giữ mình làm sao được. Lẽ ra, là phụ nữ đã có gia đình, H. phải giữ ý tứ. Đằng này…”.
Cuộc tình sai trái bị bại lộ khi chị Huyền tình cờ đọc thấy tin nhắn ngọt ngào H. gửi vào điện thoại của chồng. Nhìn thấy dòng chữ: “Anh yêu ơi, đang làm gì vậy?”, chị mới tá hỏa tam tinh mở thêm các tin nhắn khác. Hóa ra, giữa họ còn rất nhiều cuộc trò chuyện ngọt ngào.
Bị vợ bắt quả tang, anh Huy đành thừa nhận là có tình cảm với H. Chị tức giận lẫn kinh ngạc, bởi kẻ “cướp” chồng mình lại là người hàng xóm rất thân. Chị tâm sự: “Tôi không làm ầm lên vì nghĩ đến danh dự của chồng và sự êm ấm của hai gia đình. Nếu chuyện vỡ lở, hàng xóm láng giềng sẽ chê cười. Tôi dự định sẽ giải quyết mọi việc êm thắm mà không làm mất tình cảm bạn bè. Chính suy nghĩ này khiến tôi phải ân hận. Tôi bị H. kéo người nhà đến đánh tả tơi”.
Câu chuyện là anh Huy đã hối lỗi còn H. thì một mực phủ nhận. Chị ta nói các tin nhắn đó là do cô con gái 18 tuổi mượn điện thoại của mẹ chơi rồi nhắn vào điện thoại của anh Huy. Lời nói dối trơ trẽn của H. khiến chị Huyền không thể chấp nhận và dọa sẽ đưa câu chuyện lên mạng xã hội Facebook, đến lúc ấy H. mới chịu thừa nhận là chính mình đã nhắn tin cho anh Huy để… “đùa chơi” và chối không có tình cảm với chồng bạn. Tuy chối song H. lại không chịu sửa đổi, vẫn ngựa quen đường cũ, tiếp tục ve vãn anh Huy.
Chị Huyền nói: "Chồng tôi nhận mình sai trái và xin lỗi tôi, mong tôi cho anh ấy cơ hội để chuộc lỗi và hứa không dây dưa với H. nữa. Nhưng H. không buông tha, vẫn tiếp tục nhắn tin gạ gẫm mặc dầu anh Huy không trả lời. Thậm chí có lần H. còn nấu bún bò Huế, cho vào bịch đem đến treo ở cổng nhà tôi rồi nhắn tin cho chồng tôi ra nhận. Nhưng anh Huy không nhận, bảo đứa con gái lớn đem sang trả”.
Chị Huyền nói tiếp: “Chả biết sao một người đàn bà hơn tôi 1 tuổi, đã có chồng con rồi mà còn cứ “vô tư” tỏ bày sự nhớ nhung đối với chồng tôi. Tôi càng nhẫn nhịn thì H. lại càng chày cối, trơ trẽn. Tôi không hiểu điều gì đã biến H. trở thành một người như vậy”.
Cây muốn lặng mà gió chẳng đừng
Thấy H. vẫn ngang nhiên không thay đổi thái độ, chị Huyền bèn gọi điện thoại kể cho chị gái của H. rõ sự tình. Tưởng người chị gái này sẽ khuyên nhủ H. thôi mối quan hệ trái khoáy, nhưng không ngờ, sau cuộc điện thoại, chị Huyền bị người nhà của H. ập vào… đánh ghen ngược! Chị Huyền kể: “Lúc ấy khoảng 11 giờ sáng ngày 1/10/2016, tôi đang tắm cho thằng cháu út thì thấy H., mẹ H., con gái H. (18 tuổi) và một phụ nữ khác, người nào cũng đội mũ bảo hộ và đeo khẩu trang che kín mặt. Không hiểu họ làm như thế để làm gì, vì nghe giọng nói là tôi biết chứ, hàng xóm láng giềng quen nhau quá mà! Khi vào nhà, mẹ H. hỏi:
- Chị em chòm xóm, có gì mà gây chuyện làm mất lòng nhau?.
Tôi nói:
- Bác muốn hiểu chuyện gì thì cứ hỏi con gái bác sẽ biết.
Tôi vừa mới trả lời xong thì đứa con gái của H. (18 tuổi) nhảy lên đong đỏng, chửi bới, xỉa xói vào mặt tôi rồi cả 4 người bọn họ nhào vào đánh tôi tới tấp. Họ dùng cả mũ bảo hiểm để đánh, bấy giờ tôi mới hiểu ở trong xóm, đi bộ có vài bước thì họ đội mũ bảo hiểm để làm gì”.


Người đàn bà đánh ghen ngược ở Hóc Môn

Thấy mẹ bị đánh, con gái chị Huyền là cháu Nguyễn Thị Thanh Hiền (cũng 18 tuổi) nhào vào bênh mẹ và cũng bị đánh thâm tím mày mặt còn chị Huyền thì bị rất nặng. May mắn giữa lúc đó anh Huy đi làm về, nhào vô ngăn cản nên nhóm người đó mới dừng tay. Trước khi đi, H. còn đe dọa: “Mày nên nhớ đây mới chỉ là trận mở đầu, tao còn đánh cho mày chết”.
Mẹ con chị Huyền được anh Huy và hàng xóm đưa tới bệnh viện. Chiều ngày 1/10/2016, công an xã Đông Thạnh tiến hành hòa giải đôi bên nhưng bất thành nên chuyển hồ sơ lên công an huyện Hóc Môn.
Theo lời chị Huyền, sau lần đó H. vẫn tiếp tục đe dọa gia đình chị. Trong một tin nhắn, chồng H. bênh vợ, nói rằng sẽ giết cả nhà chị Huyền nếu còn để người thân đăng thông tin lên mạng. Chị nói: “Kể từ đó cuộc sống gia đình tôi bị đảo lộn. Lúc trước tôi chỉ muốn người lớn tự giải quyết với nhau, nhưng xảy ra chuyện họ đánh tôi, con cái tôi cũng rất bất mãn. Ngoài ra, gia đình H. còn tung nhiều tin đồn như tôi mang bầu rồi mới cưới chồng… nhằm làm nhục tôi”.
Từ ngày xảy ra cuộc đánh ghen “ngược” đến nay, hai gia đình coi nhau như thù địch. Có một điều lạ là sau bao nhiêu chuyện bẽ bàng, vợ chồng H. vẫn sống với nhau bình thường. “Thậm chí, chồng H. còn bảo vệ, dung túng cho những hành vi sai trái của H.”, chị Huyền thắc mắc.
Điều khiến chị Huyền ngạc nhiên là dù chị bị đánh thâm tím mặt mày nhưng kết luận ngày 16/10/2016 của Trung tâm Pháp y Sàigòn lại nói chị chỉ bị "chấn thương phần mềm gây sưng bầm mắt phải và phía mặt bên trái. Thương tích chỉ do tay không gây ra nên tỉ lệ tổn thương cơ thể là… 0% (?!)”.
Căn cứ vào kết luận này cùng lời khai của nhóm phụ nữ thuộc phe người đàn bà tên H. là chỉ đánh bằng hai tay không, nên cơ quan Cảnh sát Điều tra huyện Hóc Môn không khởi tố vụ án mà chỉ xử phạt hành chính gia đình H. 200 ngàn đồng về hành vi “gây rối trật tự công cộng”.
Không đồng ý với quyết định chỉ xử phạt hành chính của Công an huyện Hóc Môn, chị Huyền nộp đơn khiếu nại thì bị bác bỏ. Hiện chị đã nộp đơn lên cấp thành phố.
Về phần cháu Thanh Hiền, gia đình không xin giám định thương tật. Tuy nhiên, khi chị Huyền tiếp tục khiếu nại, mới đây cơ quan công an thành phố đã đưa cháu Hiền đi giám định để tiếp tục điều tra, làm rõ.
Khi có đồng tiền rủng rỉnh
Vợ chồng anh Phạm Văn Tú, chị Trần Thị Quyên đến với nhau chỉ có hai bàn tay trắng. Những tháng ngày giật gấu vá vai, tuy vất vả nhưng anh chị vẫn yêu thương đùm bọc nhau, bảo ban nhau làm ăn. Song đáng tiếc là khi đã có của ăn của để, cái hạnh phúc giản dị ấy bỗng nhiên bị xô đổ bởi khoản nợ mấy trăm triệu đồng do chị Quyên ham mê lô đề, bài bạc, rồi chị tính đến việc… giết chồng để anh Tú khỏi khám phá ra chuyện chị đã bài bạc hết tiền!

Cứ có tiền rủng rỉnh là ”đánh lớn

Anh Phạm Văn Tú, sinh năm 1976, ở xã Vạn Thắng, huyện Ba Vì (trước đây thuộc tỉnh Sơn Tây, nay thuộc Hà Nội), là con trai lớn trong gia đình có 4 anh chị em. Bố mất sớm, mẹ bỏ nhà đi theo người đàn ông khác, nên bốn anh em phải sống nhờ hai bên nội ngoại. Ký ức về những ngày thiếu vắng tình cảm khiến anh Tú lúc nào cũng ấp ủ ước mơ về một gia đình hạnh phúc. Anh luôn mong sẽ gặp được một người phụ nữ đồng cảm, biết chia sẻ cùng mình mọi nỗi buồn niềm vui trong cuộc sống.
Làm nghề lái xe nên anh có nhiều cơ hội giao dịch, quen biết. Thế rồi tình cờ anh gặp chị Trần Thị Quyên, kém anh 2 tuổi, ở xã Cam Lĩnh cùng huyện Ba Vì. Ngày anh dẫn chị về ra mắt họ hàng, ai cũng mừng giùm cho anh gặp được cô gái đẹp người đẹp nết. Sau khi tổ chức đám cưới, đôi vợ chồng trẻ dọn về sinh sống tại căn nhà của bố mẹ để lại cùng với các em. Mấy năm sau, khi người em trai lập gia đình, anh Tú chuyển sang quê vợ, nhường chỗ ở cho các em.
Ngày hai con đến tuổi đi học, các chú của anh Tú bàn với nhau rằng cháu mình ở bên quê vợ thì có khác gì ở rể, nên mỗi chú giúp một ít tiền và cho mượn một miếng đất do ông trưởng tộc trong chi họ vẫn trông coi để vợ chồng Tú dựng nhà, khỏi phải đi ở nhờ bên vợ mất cả giỗ chạp.
Được ông trưởng tộc đồng ý cho mượn miếng đất của chi họ ngay ngoài mặt đường liên xã, vợ chồng Tú dựng ngôi nhà cấp 4 để lấy chỗ sinh sống. Có địa điểm đẹp, Tú bàn với vợ mở một cửa hàng tạp hóa nho nhỏ, kiếm thêm thu nhập ngoài số lương lái xe của anh. Lo liệu xong, chị Quyên ở nhà bán hàng, có đứa con gái lớn đang học lớp 10 phụ giúp, anh Tú tiếp tục làm nghề lái xe chuyên chở vật liệu cho một công ty xây dựng.
Bà Phạm Thị Nhị, vừa là hàng xóm vừa là họ hàng của anh Tú kể: “Ban đầu cái Quyên chỉ chơi bài “cò con”, lô đề thì mỗi tuần có xổ số chỉ dám đánh vài nghìn đến vài chục nghìn hai số đầu hay hai số đuôi của sáu con số sẽ trúng độc đắc là cùng. Hồi vợ chồng nó còn ở quê vợ bên Cẩm Lĩnh, nghe nói con Quyên cũng có đánh đề nhưng mọi người đều nghĩ nó chỉ chơi cho vui chứ một nghìn nếu trúng được bẩy chục nghìn thì có là bao. Đến khi về bên Vạn Thắng, mở cửa hàng tạp hóa, buôn bán lời lãi, trong tay rủng rỉnh tiền bạc con Quyên bắt đầu đánh lớn. Chúng tôi đến mua hàng thường thấy nó cầm sẵn quyển sổ, tính toán lô đề. Nghe nó gọi điện đánh mấy trăm nghìn một cặp số, có khi cá triệu bạc một cặp mà thấy sợ. Nó đánh nhiều cặp một lúc chứ có phải chỉ một hai cặp đâu. Có mấy người góp ý thì nó nói cháu đánh vui thôi chứ không đam mê, các bà cứ yên tâm”.
Bà Nhị kể tiếp: “Thằng Tú làm tài xế lái xe thường đi suốt ngày nên không rõ việc bài bạc, đề đóm của vợ. Nghe hàng xóm làng giềng nói thì nó cũng chỉ nhẹ nhàng nhắc vợ đừng sa chân vào bài bạc vậy thôi. Có lần tôi đến mua hàng thấy người ta đòi nợ con Quyên đến mấy trăm triệu đồng. Không biết là nó chơi “tay con” hay làm chủ đề mà nợ nần nhiều đến thế. Chúng tôi còn chưa kịp nói cho thăng Tú biết thì đã xảy ra chuyện tày trời”.

Trần Thị Quyên, người vợ mê cờ bạc và lô đề

Chuyện “tày trời” mà bà Nhị nói xảy ra như sau:
Tháng 4/2016, đang nửa đêm, hàng xóm bỗng giật mình thức giấc vì nghe tiếng kêu la bải hoải từ phía nhà anh Tú. Khi mọi người chạy đến thì phát hiện anh Tú bị đâm bằng con dao bầu ở lưng và chỗ mạng mỡ, ngã gục ngay giữa gian hàng bán tạp hóa, còn chị Quyên đang la khóc, kêu gọi hàng xóm. Ông chú ruột đỡ anh Tú dậy và hỏi làm sao nhưng anh Tú mất nhiều máu, hai mắt nhắm nghiền có lẽ sắp chết nên không biết gì nữa. Hỏi chị Quyên thì chị chỉ khóc và chỉ tay vào chiếc két sắt, mặt tái mét, ấp úng nói không ra lời: “Trộm, trộm vào nhà đâm anh Tú, lấy hết tiền trong két rồi”. Mọi người vội lo gọi xe cứu thương đưa anh Tú đến bệnh viện huyện.
Tuy nhiên, lời nói dối của Quyên không che mắt nổi nhân viên điều tra. Có những bằng chứng như dấu máu, dấu vân tay trên cán con dao bầu, dấu máu trên quần áo Quyên, công an kết luận người đâm Tú chính là Quyên, người vợ ham mê lô đề, bài bạc này.
Lúc đầu Quyên còn chối cãi quanh co, sau đó chị ta nói do phát hiện chồng ngoại tình nên tức giận mới đâm như thế. Công an nói, không đúng, nếu anh Tú ngoại tình, vợ chồng xáo trộn thì hàng xóm đã biết, đằng này gia đình vẫn yên ả coi như không có chuyện gì cả. Ngoài ra, nếu chị nói đâm anh Tú trong lúc tức giận thì tại sao lại chuẩn bị từ trước, cho hai con sang nhà chú và nhà bà ngoại đề tiện bề ra tay?

Cửa hàng tạp hóa của vợ chồng anh Tú-chị Quyên

Sau một hồi chối cãi, cuối cùng Quyên phải thừa nhận rằng nguyên nhân sự việc là trót lấy hết tiền dành dụm trả nợ bài bạc và lô đề nên mới dàn dựng ra vụ cướp, đâm anh Tú chết để anh khỏi khám phá ra biến mất số tiền trong két sắt. Bà Nhị nói: “Đấy là tiền mồ thôi nước mắt của hai vợ chồng nó dành dụm suốt bao nhiêu năm trời. Thằng Tú muốn mua chỗ đất khác, trả khu đất cũ cho tộc họ chứ không thể mượn mãi được, người ta dị nghị. Nào ngờ sự việc lại xảy ra đến nông nỗi ấy”.
Sau khi chuyện âm mưu giết chồng của Quyên bị phơi bày, anh Tú đã nhiều lần làm đơn bãi nại là mình không kiện cáo và nếu tòa truy cứu trách nhiệm hình sự thì xin giảm án cho chị Quyên. Tuy nhiên, nhận thấy hành vi của chị Quyên là rất tàn nhẫn và trái đạo lý nên HĐXX tuyên án Quyên bị 11 năm tù.
Quyên vào tù xong, ít lâu sau anh Tú lấy người khác. Bà Nhị nói: “Nhà thằng Tú hiện thời không còn tiền bạc như trước nữa. Cửa hàng ít vốn nên cũng èo uột. Thằng con trai trai lớn đi làm công nhân, dẫn đứa bạn gái về giới thiệu trông cũng được mắt lắm, nhưng thằng Tú nói chờ ít lâu nữa để bố có tiền mới làm đám cưới được chứ bây giờ bố phải trả nốt nợ cờ bạc cho mẹ, nếu mình không trả hết thì nó thuê xã hội đen đến đánh mình chết”.
Người đàn bà “đẹp” nhưng rất “độc”!
Không ngờ được người tình chu cấp cho một cuộc sống giàu sang như vậy mà cũng nỡ ra tay, thuê người sát hại. Bây giờ kết cục thì một người bị thương, một người vào tù… Công nhận là cô này đẹp nhưng rất nguy hiểm.

Nguyễn Thị Ngọc Lan, người đẹp rất… “độc”

“Đại gia” chơi với người đẹp đâu phải dễ!
Bị bắt cùng hai đồng phạm và một kẻ giấu võ khí, Nguyễn Thị Ngọc Lan (46 tuổi) tỏ ra hối hận, nhiều lần khóc khi làm việc với công an tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu.
Khai với cơ quan điều tra, người đàn bà có vẻ đẹp mặn mà này cho biết, sau khi chồng chết đã yêu ông Phạm Đức Thịnh (43 tuổi, đại gia, giám đốc công ty xuất nhập khẩu) cũng đã mất vợ. Họ sống với nhau vài năm khá hạnh phúc ở huyện Tân Thành (Bà Rịa - Vũng Tàu). Nhờ giàu có, ông Thịnh chu cấp rất nhiều tiền bạc cho Ngọc Lan tiêu xài.
Do chồng cũ từng có mối quan hệ với các trùm giang hồ cộm cán, Ngọc Lan quen biết nhiều dân anh chị. Người đàn bà này cũng thường lén lấy tiền của người tình chu cấp cho các đàn em. Trước những mối quan hệ phức tạp của Lan, ông Thịnh tỏ ra tức giận, đã từng đánh bà này. Nghi ngờ ông Thịnh muốn buông mình, Lan bỏ vào Sàigòn, kể bằng điện thoại với đứa cháu kết nghĩa tên Trần Hữu Thịnh (cũng tên Thịnh, 33 tuổi, giang hồ Hải Phòng) rồi cùng bí mật lập kế hoạch giết giám đốc Thịnh.
Đầu tiên, Lan vờ làm lành với ông Thịnh, tổ chức đi du lịch để “hâm nóng” tình cảm, nhằm loại bỏ mọi sự nghi ngờ của người tình. Khoảng đầu tháng 6, 10 ngày trước khi ra tay, đứa cháu kết nghĩa tên Thịnh cùng đồng hương là Nguyễn Văn Toàn (32 tuổi) từ Hải Phòng đem súng vào Sàigòn. Bộ đôi gặp Lan, bàn kế hoạch chi tiết, vẽ sơ đồ đường vào khu du lịch sinh thái mà ông Thịnh đang đầu tư tại xã Tân Hòa, huyện Tân Thành tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu cùng những thói quen đi lại của ông này.

Từ trái: Hai tên anh chị Hải Phòng, Nguyễn Văn Toàn và Trần Hữu Thịnh

Trong ngày gây án 26/6, Lan tạo chứng cứ ngoại phạm bằng cách đi dự tiệc cùng bạn bè tại Sàigòn. 10g30 cùng ngày, khi giám đốc Thịnh cùng 3 nhân viên đi ra đồi đất của công trình thì gặp Trần Hữu Thịnh. Ông giám đốc Thịnh hỏi: “Có việc gì không?”, Thịnh không trả lời, rút súng nã đạn. Nạn nhân gục ngã, những người khác bỏ chạy tán loạn. Sát thủ tiến tới bắn thêm một phát nữa rồi bỏ chạy ra đường cho Nguyễn Văn Toàn chở đi trốn.
Chúng kiếm chỗ vứt xe gắn máy, thay đổi quần áo rồi đón xe về Sàigòn. Tại đây, Thịnh đưa khẩu súng cho bạn là Nguyễn Ngọc Hải (42 tuổi, quê ở Khánh Hòa, Nha Trang) mang về Nha Trang cất giúp. Sau khi đàn em báo tin đã bắn người, Lan vội tìm đến Bệnh viện Chợ Rẫy - nơi ông Thịnh được cấp cứu - giả vờ khóc lóc.
Ngoài tiền bạc hỗ trợ cho hai sát thủ từ trước, Lan còn cho chúng thêm 15 triệu đồng để Thịnh và Toàn trốn ra Hải Phòng. Người đàn bà này dự định sẽ vượt biên sang Trung Quốc sống một thời gian nhưng đã bị bắt cùng các đồng phạm.
Sự thực vị giám đốc 43 tuổi này không chết. Ông kể: “Khoảng 11g ngày 26/6, tôi thấy có một người mặc bộ đồ công nhân màu xanh, mang kính đen, đội mũ bảo hộ, đeo khẩu trang kín mặt và chiếc túi dết trước ngực, đi trong khu đất đến gần chỗ tôi. Khi nó cách khoảng 8m, tôi tưởng là công nhân nên hỏi có việc gì không thì nó xua tay, lắc đầu và vẫn tiến tới. Cách tôi khoảng chừng 3m, nó rút trong túi dết ra một khẩu súng lục (trông giống như súng K54) chĩa về phía tôi và bắn. Biết tên sát nhân định bắn vào tim, tôi né người sang một bên thì viên đạn găm trúng cánh tay khiến tôi ngã xuống. Lúc đó, tên này vung súng, đe dọa bắn chết bất cứ ai tới gần nên mấy người cùng đi với tôi bỏ chạy.
Tôi nằm sấp, tay che trên đầu, sát thủ bắn tiếp phát thứ hai, viên đạn xuyên qua nách bên phải của tôi, cảm giác như có thanh sắt nung đỏ xuyên qua người, máu chảy rất nhiều nhưng tôi vẫn nằm im giả chết.
Tên sát nhân bắn phát thứ 3 nhưng đạn không nổ. Thấy tôi không cử động, y tưởng tôi đã chết nên bỏ đi. Chừng 10 phút sau, thấy yên, tôi ngồi dậy, lấy điện thoại gọi cho người quen ở bệnh viện huyện Tân Thành đến cứu”.


Ông Phạm Đức Thịnh bị bắn ở nách, suýt chết

Với hình dáng của tên sát nhân, ông Thịnh đoán nó là gã giang hồ cộm cán Trần Hữu Thịnh, cháu kết nghĩa của Ngọc Lan. Nhất là Ngọc Lan đến bệnh viện đầu tiên, khóc lóc trong khi chưa ai biết tin là ông bị chúng bắn. Từ sự nghi ngờ đó, cả bọn đều bị bắt và công an tìm thấy vật chứng là khẩu súng lục K54 tại nhà tên Nguyễn Ngọc Hải ở Khánh Hòa, Nha Trang, tên này cũng bị bắt.
Đoàn Dự ghi chép

--------------------
Quảng cáo thời nay

Sàigòn Cô Nương



Thời xưa, sản phẩm ít nên quảng cáo sản phẩm cũng ít. Quanh đi quanh lại chỉ có kem đánh răng Perlon, radio National, xà bông Cô Ba, thuốc lá Bastos, giày Bata, sữa Ông Thọ, bia 33… Giờ thì hàng hóa vô số và để mọi người biết đến thì buộc phải quảng cáo khắp mọi nơi mọi lúc.
Trên báo là hàng điện tử, xe hơi, trang sức…, trên mạng là quần áo, tour du lịch… Dán và treo trên cột điện, biển báo giao thông và thân cây lẫn lộn giữa các băng rôn tuyên truyền và tờ rao vặt: Vỉa hè dành cho người đi bộ treo trên Nhà cho thuê, Địa chỉ rút hầm cầu, Uống rượu thì không lái xe bên cạnh Bán đất nền… Loại thân cây, cột điện này rất được ưa chuộng vì mỗi nơi chỉ dán được một, hai tờ quảng cáo, không sợ bị những thứ khác chen chúc dành chỗ.

Trên các ngã sáu, ngã bảy bùng binh nơi lúc nào cũng đông nghẹt người và xe là một rừng pa nô dày đặc trường dạy ngoại ngữ, ngân hàng, vỏ xe hơi… Trạm xe là kem đánh răng, trà xanh…, bên ngoài xe buýt là nệm cao su, bảo hiểm…, tờ bướm phát ngã tư đèn đỏ là dạy đàn, quán kem mới mở…, trên hông tường nhà là số điện thoại khoan bê tông, cho vay, cần bảo vệ… Buổi tối các bảng quảng cáo gắn hộp điện sáng chói, đi từ xa đã đập vào mắt khách đi đường. Nhiều cửa hàng trên tấm bảng chỉ có một nửa diện tích là tên tiệm của mình, còn lại nửa kia là quảng cáo của công ty tài trợ tấm bảng ấy. Như tiệm thuốc tây một nửa là quảng cáo thuốc giảm đau hay tiệm sửa xe, một nửa tấm bảng dành cho hãng nhớt,...

Bất chấp quy định và xử phạt, vừa tháo gỡ hay xóa đi thì hôm sau đã mọc chi chít lại quảng cáo tung hoành không cách chi dẹp nổi. Mấy tờ quảng cáo nho nhỏ còn dứt xé được chứ những tấm bảng hoành tráng thì khó gỡ bỏ vì nhà nước không có kinh phí cho việc này. Không kể các hàng quán ngay đó cũng đưa tấm bảng lấn ra: Bún nước lèo đặc biệt, quần áo thời trang… Không phải ngoài phố mặt tiền mà trong hẻm cũng không thoát khỏi quảng cáo: cầm cà vẹt xe, dạy kèm tư gia… Kinh nghiệm quảng cáo cho thấy quảng cáo rộng rãi đi vào tiềm thức con người. Khi cần món đồ nào đó, hình ảnh từ quảng cáo hiện ra khiến người ta tự động mua dùng mà không cần tìm hiểu sâu hơn.
Dù sao quảng cáo trên bảng hiệu hay tờ bướm dù lộn xộn vẫn đỡ hơn các cửa hàng điện tử tra tấn mọi người bằng cách phát ra âm thanh cỡ lớn qua loa. Có nút lỗ tai lại vẫn nghe vang ầm ầm.
Từ tấm bảng vĩ đại trên xa lộ đến tờ rơi phát ở ngã tư, từ trên báo giấy đến facebook, từ băng-rôn dọc đường đến dòng sơn kẽ trên vách tường… Ốm đau bệnh hoạn nhiều quá nên nhiều quảng cáo thực phẩm chức năng ông kia bà nọ ở địa chỉ này hay địa chỉ đó đã dùng qua và hết ngay bệnh một cách kỳ lạ. Trước kia thực phẩm chức năng thường do Việt kiều xách về làm quà cho người thân nhưng nay trong nước cũng sản xuất rất nhiều từ các loại cây cỏ. Mặc dù trên các hộp này luôn in dòng chữ “sản phẩm không thay thế thuốc” nhưng người ta vẫn ùn ùn đi mua giống như một loại thuốc bổ không bổ bề dọc cũng bổ bề ngang. Chắc là liệu pháp tâm lý cũng phát huy tác dụng lắm trong những trường hợp này. Đây là món hàng không chịu trách nhiệm nặng nề như thuốc nhưng lại được tin cậy như thuốc vì thế thực phẩm chức năng giả tha hồ “giăng mạng nhện” quanh người dùng.
Hầu hết mọi thứ hàng hóa dịch vụ đểu nhảy ra quảng cáo với toàn những lời có cánh. Nhưng cũng nhờ thế mà có mặt tiện lợi. Từ đọc quảng cáo rồi một cú điện thoại là mọi nhu cầu được thỏa mãn. Cho nên ai nấy mới dễ dàng thuê người giúp việc nhà, kêu người thợ sửa điện, cần mua một cặp kiếng mát, vé xe đi tỉnh… hay đơn giản gọi một phần cơm trưa, ly trà sữa mang đến sở làm.
Các hãng sản xuất thực phẩm dành nhiều tiền cho phần quảng cáo. Như hãng sữa trong năm 2016 chi hơn hai ngàn tỷ đồng cho quảng cáo tương đương năm, sáu tỷ đồng quảng cáo cho mỗi ngày. Quảng cáo rất được coi trọng bởi tính ra mang đến lợi nhuận rất cao. Cứ một đồng chi cho quảng cáo đồng thời sẽ đạt hai ba mươi đồng doanh thu.
Một hình thức quáng cáo rất đạt hiệu quả là mời các nghệ sĩ, người mẫu, hoa hậu nổi tiếng làm gương mặt đại diện, đại sứ thương hiệu. Đây là những gương mặt quen thuộc hàng ngày nhìn thấy trên báo chí, TV, phim ảnh với đủ mọi chuyện hỷ nộ ái ố quanh họ nên dễ thu hút sự chú ý của mọi người. Họ nói gì, làm gì đều được người hâm mộ bắt chước. Vì thế những nghệ sĩ nổi tiếng hốt bạc không phải qua các show diễn èo uột mà là trúng các hợp đồng quảng cáo béo bở.
Diễn viên hài này quảng cáo cho xe máy, thép xây dựng, nước mắm… Vợ của diễn viên điện ảnh nọ dựa hơi chồng cũng tiện dịp quảng cáo cho tủ lạnh, nước ngọt… Người mẫu khác quảng cáo cho xe hơi, bất động sản…
Các nghệ sĩ có lực lượng fan hâm mộ hùng mạnh càng kiếm bộn tiền từ quảng cáo. Anh MC ký nhiều hợp đồng quảng cáo cho nước giải khát, bột giặt, đại sứ thương hiệu điện thoại… Cô ca sĩ tuy hát không hay nhưng lại là nữ hoàng thảm đỏ, làm gương mặt đại diện cho dầu gội đầu, phòng tập gym… Một ca sĩ cho biết một status chỉ gồm hình chụp cùng sản phẩm và vài dòng bình luận về sản phẩm đăng trên facebook, có thể kiếm được vài chục triệu dễ dàng.
Một thí sinh đi thi hoa hậu khi được phỏng vấn đã thành thật bày tỏ ước ao khi đạt danh hiệu cao nhất sẽ kiếm được nhiều tiền như hoa hậu đi trước. Từ khi đăng quang, cô hoa hậu đi trước kiếm tiền mệt nghỉ nhờ đi dự sự kiện và ký hợp đồng quảng cáo với các nhãn hiệu lớn về xe hơi, nước hoa… khiến các người đẹp khác nhìn thấy mà phát ngợp, chỉ mong sao cuộc đời có ngày lên ngôi hoa hậu, ít ra cũng á hậu 1 hay á hậu 2 tuy kém một chút nhưng biết cách tự đánh bóng thì cũng có lúc nổi lềnh bềnh.
Thảo nào dạo này các cuộc thi hoa hậu diễn ra kìn kìn. Cuộc thi này chưa xong, cuộc thi khác đã bắt đầu. Ngày nào mở báo ra cũng đầy hoa hậu khiến người ta hoa cả mắt, không còn phân biệt đâu là hoa hậu biển và hoa hậu đại dương, ai hoa hậu thế giới hay hoa hậu hoàn vũ khác nhau chỗ nào. Chưa khi nào hoa hậu bị lạm phát như hiện nay khiến nhà nước bắt đầu phải nhìn lại. Các cuộc thi hoa hậu đầy tai tiếng vì toàn các thí sinh đã qua giải phẫu thẩm mỹ với những nhan sắc na ná nhau.
Mọi người săm soi bắt chước người nổi tiếng. Fan hâm mộ ào ạt “noi gương” thần tượng. Chị Hến ba con nhưng vẫn có vòng eo con kiến nhờ thuốc giảm béo X. Anh Ruộng thường xuyên đắp dầy phấn trang điểm nhưng nhờ dùng sữa rửa mặt Y nên làn da vẫn mịn màng như con gái 18. Theo chân anh ca sĩ mua căn condo ở Tower Z hòng làm hàng xóm, may ra có dịp gặp anh trong thang máy…
Nữ nghệ sĩ thường quảng cáo nhiều nhất cho các dòng mỹ phẩm, spa, thẩm mỹ viện… bởi phụ nữ ai mà không chạm đến những thứ đó. Tệ nhất cũng kem chống nắng, son môi. Vô vàn mặt nạ, kem dưỡng da, phấn, sữa rửa mặt chế tạo từ thảo dược thiên nhiên, từ ngọc trai, gỗ đàn hương, đất sét Địa Trung Hải. Trên các trang báo nhan nhản chỉ dẫn cách làm đẹp. Vì thế công ty buôn bán mỹ phẩm đua nhau ra đời và đều ăn nên làm ra.
Người thân của một diễn viên nổi tiếng tiết lộ: "Cháu tôi quảng cáo cho hãng kem dưỡng da đó chứ ở nhà nó tự trộn trứng gà với trái bơ rồi đắp lên mặt mới được đẹp như vậy".
Cũng giống như vụ khăn lụa của khaisilk. Khách hàng của Hoàng Khải bị một vố đau điếng nhớ lại thời gian qua, hãnh diện khi trả bạc triệu cho món đồ hàng hiệu khaisilk có giá gốc thực sự chỉ vài chục ngàn đồng.
Bùm một cái, công ty mỹ phẩm thiên nhiên TS - từng được báo chí ca ngợi, từng được hai huy chương vàng - bị tịch thu một lô mỹ phẩm tới mười bốn ngàn sản phẩm trị giá chục tỷ đồng vì nghi giả nguồn gốc xuất xứ. Đây là công ty kinh doanh lớn trên mạng vừa bị phát hiện, chẳng những hàng nhái, hàng giả mà còn đội lốt công ty đa cấp. Hàng bán trên mạng muốn quảng cáo ra sao tùy ý nhưng không có cửa hàng nên khó kiểm tra. Khi bị phát giác, nhiều khách hàng mới lên tiếng đã mua nhiều lọ thuốc bạc triệu, khá mắc tiền nhưng dùng không thấy có tác dụng, chẳng những thế còn gây viêm nhiễm và cuối cùng vẫn phải đến bác sĩ.
Đặc biệt ở thời điểm công ty được trao giải thưởng cho hai mặt hàng này thì ba sản phẩm khác lại bị phạt vì không chứng minh được nguồn gốc. Chuyện nhỏ. Phạt cứ phạt, giải thưởng cứ trao chẳng liên hệ gì với nhau.
Tin này loan ra làm các tín đồ hàng hiệu mỹ phẩm, những người lỡ mua sản phẩm của công ty đâm ra phân vân, hũ kem mặt nạ hay viên trắng da nên dùng tiếp cho đỡ tiếc tiền hay vất đi cho đáng tội quá tin vào lời quảng cáo trời ơi. Quảng cáo bao giờ cũng bốc lên tận mây xanh nhưng lạ là nhiều người vẫn tin sái cổ mà không vin vào một căn cứ nào.
Tới lúc này mới lòi ra công ty toàn thuê những nghệ sĩ diễn viên, người mẫu, hotgirl… nổi tiếng làm người đại diện. Ngày nào cũng thấy các người ấy xuất hiện trên TV và báo chí. Người nổi tiếng lợi tức cao, chẳng lẽ dùng hàng giả hay hàng bình dân sao. Vì thế nhìn mặt họ trong quảng cáo là khách hàng yên tâm đổ xô mua hàng.
Nghệ sĩ được trả tiền chụp hình lỡ quảng cáo cho hàng dỏm nay lên tiếng xin lỗi. Quả thật cứ được trả tiền thì quảng cáo thôi chứ ai có thời giờ đi tra hỏi, kiểm tra xem món hàng, nhãn hiệu thực sự xuất xứ từ đâu, sản xuất ra sao. Tuy nhiên tới lúc vỡ lở ra. Khách hàng bực tức, lôi người mẫu quảng cáo này ra bắt chia phần trách nhiệm. Hai diễn viên vội vàng đứng ra xin lỗi nhưng những người khác im bặt mong cho vài ngày sau mau chìm xuồng chứ gì.
Vả lại ở VN phẩm chất hàng hóa phập phù không phải lúc nào cũng như nhau. Nhiều món hàng thậm chí được giải thưởng đàng hoàng, thoạt tiên hàng rất tốt, nhưng sau đó vì thiếu nguyên liệu, vì muốn giảm giá thành, vì đủ thứ lý do nên chất lượng kém đi lúc nào không biết trong khi huy hiệu, bằng khen vẫn treo sờ sờ đó và luôn được trưng ra làm bằng cho giá trị của sản phẩm. Hàng không có gì còn được tin tưởng huống hồ hàng có giải thưởng chứng nhận đàng hoàng.
Hàng của công ty mỹ phẩm TS công bố sản xuất ở Đại Hàn, New Zealand nhưng thực tế sản xuất ở Hà Đông. Cho nên ở miền Nam có câu “Hongkong bên hông Chợ Lớn”, còn bây giờ miền Bắc có câu “Nam Hàn bên hông Hà Đông” là vậy. Rút kinh nghiệm dân Việt chẳng bao giờ tin vào quảng cáo!
Sàigòn Cô Nương


--------------------
Khi nhan sắc ‘ru ngủ’ đàn ông Việt trong nghiện ngập

Văn Lang


Nhân viên tiếp thị bia trình diễn trong một lễ hội quảng cáo bia tại Việt Nam. (Hình: Getty Images)
SÀIGÒN, Việt Nam (NV) – Tại Việt Nam hiện nay, vấn nạn ma túy đi vào chiều sâu hơn bề nổi. Nhưng báo chí mỗi ngày vẫn đầy những tin vì “ngáo đá” mà chém người, cướp ngân hàng, giết người tình, hoặc leo cột điện làm “vũ nữ thân gầy,”…
Nhưng ở một diện rộng hơn, êm ái hơn, ít ai chú ý lên án hơn, đó chính là vấn nạn rượu, bia và thuốc lá. Điều tệ hại hơn, là một đội ngũ đông đảo các nữ tiếp viên trẻ đẹp hàng ngày được các công ty rượu, bia và thuốc lá thuê đi tiếp thị và “chăm sóc khách hàng.” Khiến đàn ông Việt bị “ru ngủ” từng ngày đến… quên cả lối về.
Bóng hồng trong quán cà phê
Trào lưu của cà-phê bình dân Sàigòn lúc sau này là cà-phê “thật,” cà-phê “mộc” với ghế gỗ và không có nữ tiếp viên. Nhưng “bù lại” người ta thấy hầu hết các quán đông khách đều xuất hiện những bóng hồng xinh đẹp trong trang phục khá bắt mắt. Họ chính là nhân viên tiếp thị, kiêm bán… lẻ cho các hãng thuốc lá.
Gặp T., nữ nhân viên tiếp thị thuốc lá “con mèo” – Craven “A,” tại một quán cà-phê bình dân thuộc quận 10.
T. lẹ làng, uyển chuyển “lượn” quanh các hàng ghế của quán cà-phê để mời chào khách với giọng miền Tây cực kỳ dễ thương: “Anh mua thuốc giùm em đi, bữa nay đang có khuyến mãi, mua ba gói được tăng thêm một gói.” Thế là vài ba ông “tín đồ” của thuốc lá, không ngần ngại móc hầu bao để mua “dự trữ,” vì theo T. thì chương trình khuyến mãi có hạn và cũng sắp… hết.
Cũng có khi gặp ông khách “lì” hay hoặc vì lý do gì đó mà không thèm quan tâm lời mời chào của T. Lập tức T. chuyển qua “mặt buồn” và “xuống xề” ngọt ngào: “Anh ơi, giúp giùm em đi, bữa nay ế quá trời luôn. Tháng này vẫn chưa đạt chỉ tiêu, chiều về báo cáo chắc em bị la, còn bị cắt luôn tiền thưởng… nữa đó!” Nghe người đẹp thỏ thẻ oanh vàng với giọng “ảo não” như vậy, thì đấng mày râu nào cầm lòng cho đặng? Thôi thì mua đâu cũng vậy, mua giùm em tiếp thị, còn được em… cám ơn!
Một Việt kiều ở Mỹ về, than với chúng tôi: “Không có ở đâu giống như Việt Nam, người lớn cứ đưa tiền nhờ mấy đứa con nít đi mua thuốc lá giùm. Thậm chí còn kêu mấy đứa con nít mồi thuốc giùm luôn. Bây giờ lại thêm nạn người đẹp bán thuốc lá, mời từng người trong quán cà-phê thế này. Việt Nam đúng là thiên đường của dân… nghiện!”
Sự thật, các nữ nhân viên tiếp thị thuốc lá xinh đẹp, hàng ngày rã rượi đôi chân, lại phải mời chào, năn nỉ ỉ ôi nhưng lương bổng cũng rất khiêm tốn. Các cô còn bị ép phải đạt mức doanh số do công ty đề ra, nếu không sẽ bị cắt thưởng hoặc bị đuổi. Điều đó buộc các cô phải ra sức mà “ép” khách hút cho bằng được. Dĩ nhiên “ép” ở đây là dùng “nghệ thuật,” chứ không phải là dùng “chuyên chính vô sản”…
Một cô tiếp thị thuốc lá (đúng nghĩa là đứng bán lẻ trong quán) và phải di chuyển qua nhiều quán trong khu vực mình phụ trách. Cho chúng tôi biết, cô làm hai ca, bán từ sáng cho tới khuya… mịt. Cộng cả hai suất lương, cô thu nhập một tháng cũng chỉ gần 10 triệu đồng.
Ngành thuốc lá là một ngành siêu lợi nhuận, chỉ sau ma túy, nhưng vì là nghành kinh doanh hợp pháp nên phát triển rất bền vững. Hàng năm tăng trưởng luôn đạt trên hai con số, tức trên 10% một năm.

Nhân viên tiếp thị thuốc lá Craven “A” (áo đỏ) tại một quán cà phê ở Sàigòn. (Hình: Văn Lang/Người Việt)
Bóng hồng trong các quán nhậu
Cũng giống như thuốc lá, khi các quốc gia văn minh ngày càng nói “không” với các chất gây nghiện, có hại cho sức khỏe của con người. Thì các hãng bia ngoại lần lượt đổ quân ào ạt sang xây nhà máy sản xuất tại Việt Nam.
Trong bối cảnh “trăm hoa đua nở” như vậy, các hãng bia cạnh tranh quyết liệt không chỉ bởi phẩm chất và giá cả mà chính là nhờ vào đội ngũ tiếp viên trẻ đẹp của hãng. Họ đi từng bàn, nâng ly cùng các “anh hào,” sao cho mọi người đều “không say không về”…
Đến như hãng bia Sàigòn, một thời nhờ độc quyền trên 20 năm, từng tuyên bố – Hãng không cần quảng cáo, không cần tiếp thị. Thì lúc sau này cũng phải ráo riết tuyển nữ tiếp thị trẻ, đẹp…
Doanh số bia tăng chóng mặt, từ 1 tỷ lít/một năm, nhanh chóng lên 3 tỷ lít/một năm, dự kiến sẽ đạt khoảng 5 tỷ lít/một năm vào đầu năm 2020.
Trong việc tăng nhanh doanh số bán bia, không thể không kể tới công của các…người đẹp.
Ngày nay, không mấy ai sướng cho bằng những chủ quán bia ở Sàigòn, dù chỉ là chủ quán nhậu bình dân.
Hễ thấy quán nào có mặt bằng, dù là lấn ra vỉa hè, với lượng khách tương đối, ổn định. Là các hãng bia đua nhau ký “độc quyền.” Bia của hãng, nhân viên tiếp thị (thực chất là bán bia) của hãng, chương trình khuyến mãi do hãng đưa nhân viên xuống “chủ trò”… Chủ quán chỉ việc ngồi mà… đếm tiền. Dĩ nhiên là quán không quên khoản bán mồi nhậu, mà mồi ở quán nhậu bao giờ cũng đắt gấp 3, gấp 5 ở những quán ăn bình thường. Chưa hết, nhân viên tiếp thị của hãng bia phải siêng năng, đập đá, rót bia (dù là khách uống bia của hãng khác). Nếu không hài lòng, chủ quán có quyền yêu cầu công ty đổi nhân viên khác.
Chuyện thường ngày ở quán là, khách đang uống bia này, nhân viên tiếp thị bia của hãng khác mới vô ca, liền ra bàn chào khách và kêu gọi “mở hàng,” thế là có những ông khách vì lịch sự phải “bắt cá hai tay.” Nhưng cũng có khách, vì tình mà “nhắm mắt” bỏ bia cũ, chạy theo bia… mới. Nhiều nữ tiếp thị đôi khi tức muốn phát khóc, phân bua: “Em vừa quay lưng là bị…đá liền.”
Chẳng những nhân viên bán bia của mấy hãng cùng cạnh tranh nhau trong một quán. Mà lâu lâu, các hãng lại “tung” một đoàn tiếp thị xuống để yểm trợ cho nhân viên tại chỗ của hãng. Khoảng chừng chục em, da sáng, dáng cao, mặt xinh “ào” xuống quán mời chào khách. Mục đích là “đánh bạt” bia của hãng đối thủ ra khỏi bàn của thực khách.

Các hãng bia tận dụng tối đa nhan sắc của các nhân viên tiếp thị nhằm cạnh tranh và thu lợi nhuận. (Hình: Getty Images)
Một ông khách Việt kiều nhận xét: “Ở Việt Nam khách hàng đúng là…vua. Uống có chai bia mà được tới mấy em đẹp vây quanh.”
Một ông khách say là đà, cự: “Không có dễ ăn đâu, mấy cha nội ơi!”
H. tiếp thị kiêm tiếp viên của một hãng bia cho chúng tôi biết. Lương của cô cũng bèo lắm. Một ca làm từ trưa cho tới khuya cũng chỉ được có 4 triệu rưỡi một tháng. Phải đảm bảo doanh thu do hãng quy định, nên rất mệt. Đêm nào về tới nhà trọ cũng rã rời, vì suốt ngày chạy tới chay lui, đập đá rót bia và mỏi miệng năn nỉ khách. Theo H. cho biết, nhiều cô làm hai ca, họ phải mượn giấy tờ người khác để làm thêm hồ sơ, vì công ty không chấp nhận một nhân viên làm hai ca. Như H., cô vừa làm tiếp thị cho hãng bia, vừa làm tiếp viên cho một quán nhậu vào buổi sáng, không ăn lương chỉ hưởng tiền “boa”của khách…
Vì lợi nhuận, các hãng bia, rượu, thuốc lá dùng các người đẹp để “ru ngủ” và moi tiền của đàn ông Việt. Tuy vậy, các cô cũng chỉ vì cuộc sống, nên cũng là những nạn nhân bị bóc lột tàn tệ.
Tuy nhiên, ai là những kẻ đề ra “quốc sách” dung túng cho rượu, bia, thuốc lá tràn ngập trong một xứ sở lạc hậu, nghèo đói như Việt Nam? Ai đang ru ngủ dân ta chìm trong nghiện ngập, để quên chuyện giống nòi lầm than, họa vong quốc đang sờ sờ ngay trước mắt?
Văn Lang/Người Việt
November 21, 2017