HOME
Chuyện Việt Nam
 
Người dân chết mòn vì đủ thứ bệnh từ thực phẩm bẩn

Văn Quang Sàigòn



Trong thời gian này vấn đề an toàn thực phẩm lại được đề cập nhiều trên các báo chí và các phương tiện thông tin đại chúng ở VN. Nhiều nơi đã chạm tới ranh giới báo động đỏ khiến người dân hoang mang không biết đường nào tìm ra thực phẩm sạch cho bữa cơm hàng ngày. Đã có 70,000 người chết vì ung thư tại nhiều địa phương ở Việt Nam. Ngay tại diễn đàn Quốc Hội ngày 5 tháng 6 vừa qua đã phải có một phiên thảo luận đặc biệt về an toàn thực phẩm.


Lòng thối vẫn được chế biến thành món ăn, thậm chí là thuốc chữa bệnh.

Phát biểu tại phiên thảo luận của Quốc Hội về an toàn thực Bộ Trưởng Y Tế Nguyễn Thị Kim Tiến nói, “Tình trạng mất an toàn thực phẩm có trách nhiệm của cơ quan quản lý các cấp, nhưng trong thực tế nhiều doanh nghiệp, nhà sản xuất chưa coi trọng sức khoẻ người tiêu dùng, không thực hiện nghiêm các quy định liên quan. Chính vì vậy mới có chuyện hai chuồng lợn, hai luống rau, một để ăn, một để bán; rồi bơm hoá chất vào tôm, dùng thịt ôi làm ruốc.”
Bà bộ trưởng biết hết nhưng bà chỉ gào lên trong bàn hội nghị thôi, để mặc họ không vì lợi nhuận mà cố tình làm trái pháp luật, bất chấp tính mạng, sức khoẻ người tiêu dùng.

Dân Việt đang chết mòn vì thực phẩm bẩn

Trong khi đó ông Phùng Quốc Hiển là trưởng đoàn giám sát tối cao về an toàn thực phẩm, cho rằng 60-70% bệnh tật hiện nay là do thực phẩm bẩn. Tỷ lệ vụ việc bị xử lý sai phạm trong 5 năm qua mới đạt 20% so với số vụ phát hiện. Có vụ xử phạt vài triệu, có vụ hàng trăm triệu đồng. Những hành vi vô nhân tâm như cho lợn uống nước, bơm tạp chất vào tôm... vẫn nhởn nhơ tái diễn mà chưa được xử lý dứt điểm.
Ai cho phép thực phẩm bẩn nhởn nhơ bày bán công khai? Ông là trưởng đoàn giám sát tối cao mà không biết cơ quan nào cho phép bọn con buôn nhởn nhơ giết hại dân lành, ông chờ ai “xử lý” giùm ông đây?!

Người tiêu dùng không phân biệt được thực phẩm sạch hay bẩn.

Thực phẩm bẩn từ Trung Quốc tuồn vào VN

Cũng trong buổi họp Quốc Hội này, đại biểu Phạm Trọng Nhân cho rằng, hóa chất độc hại, chất cấm, thực phẩm bẩn đội lốt không chừa một sản phẩm nào. “Trong số khoảng 100,000 tấn thuốc bảo vệ thực vật nhập khẩu hàng năm vào VN, có đến 90% là từ Trung Quốc. Trong khi số lượng nhập qua đường tiểu ngạch, nhập lậu thì không thể kiểm soát.”
Theo Hội Nghề Cá Việt Nam, tình trạng thương nhân Trung Hoa bắt tay với một số cơ sở chăn nuôi khu vực biên giới đưa cá tầm Trung Quốc vào Việt Nam để “rửa” thành cá tầm trong nước, đưa vào nội địa tiêu thụ. Cụ thể, một cơ sở nuôi cá tầm tại Tam Đường (Lai Châu) đóng “vai trò” là trạm trung chuyển để “rửa” nguồn gốc cá tầm nhập lậu. Thậm chí, tại các cơ sở nuôi cá này có cả kỹ sư người Trung Hoa. Điều đáng nói là nạn cá lậu từ Trung Quốc phát triển rất nhanh, khiến ngay cả lãnh đạo Bộ Nông Nghiệp và Phát Triển Nông Thôn Việt Nam cũng tỏ ra quan ngại về khả năng tồn dư chất kích thích, tăng trọng.

Thịt dê thối vẫn được chế biến thành các món đặc sản!

Ông Nhân cho rằng "chúng ta đang tự đầu độc chính mình" và đưa dẫn chứng mỗi năm khoảng 70 ngàn người chết vì ung thư. Ông Nhân cho rằng, hiện nay chỉ với một tô bún có tới ba Bộ quản lý:
- Nguyên liệu do Bộ Nông Nghiệp& Phát Triển Nông Thôn (NN&PT NT) quản lý,
- Sản phẩm làm ra thuộc Bộ Công Thương.
- Sản phẩm có chất độc, chất cấm thì trách nhiệm của Bộ Y Tế.
- Cả ba bộ đều “quản,” ông nọ ngồi nhìn ông kia, anh làm việc của anh, tôi làm việc của tôi, tôi còn mải tiếp doanh nghiệp kiếm cái phong bì, hơi đâu nhảy vào chuyện trời ơi. Anh giỏi thì làm đi! Mặc kệ thằng dân chết vì ung thư hay vì nước biển có chất độc, vì trăm thứ khác…
Ông Võ Đình Tín (đại biểu tỉnh Đăk Nông) cho rằng việc vi phạm quy định an toàn thực phẩm (ATTP) đang diễn ra trên nhiều lãnh vực như sản xuất phụ gia, thực phẩm chức năng, phân bón… ảnh hưởng đến sức khỏe của xã hội. Đây là nguyên nhân gây ra các bệnh ung thư, bệnh đường ruột.
ĐB Mai Sĩ Diễn (Thanh Hóa) cũng băn khoăn về việc nhiều người trong nước sử dụng thực phẩm bẩn, hàng trăm ngàn con lợn trị bệnh bằng thuốc kháng sinh khi chết len lỏi vào bữa ăn của người dân; người lao động, công nhân, học sinh...

Một cơ sở biến thịt heo nái thành thịt bò bị phát hiện ở Sàigòn.

Thế là cả nước đều bị ăn thịt lợn chứa chất kháng sinh. Không chết ngay đứ đừ như thuốc diệt chuột nhưng chết dần chết mòn từng ngày, sống lay lắt không có tiền vào bệnh viện, nằm lê lết trên các vỉa hè. Trong lần đi giám sát, Bộ trưởng Y Tế có nhận xét trong lúc trung ương sốt sắng trước vấn nạn thực phẩm bẩn, vệ sinh an toàn thực phẩm... nhiều cơ sở, địa phương lại thờ ơ.
Địa bàn của anh rõ ràng anh nhìn thấy sai phạm, có căn cứ nhưng không xử lý. Thậm chí có cán bộ xã nói, “Nếu chúng tôi làm nghiêm thì ngồi với ai, chơi với ai.” Ông cán bộ xã thích ngồi chơi chứ không thích làm việc. Sao không cho ông cán bộ này về nhà ngồi chơi xơi nước đi cho bà con nhờ.

Những con heo nghi nhiễm chất cấm trong lò giết mổ ở vùng Sàigòn.

Một nơi làm thịt súc vật bẩn 3 năm không ai biết
Phó chủ tịch Quốc Hội Phùng Quốc Hiển - trưởng đoàn giám sát kể lại, “Một lần chúng tôi kiểm tra bất ngờ cơ sở giết mổ ở Hà Nội. Cơ sở này tồn tại ba năm rồi, nhưng mọi yêu cầu, tiêu chuẩn: giết mổ trâu, bò; bảo quản thịt sau giết mổ... đều vi phạm. “Cách giết trâu bò thì man rợ; thịt giết mổ xong để trơ trọi trên nền gạch nhầy nhụa, xung quanh thì ô nhiễm. Có thành viên đoàn giám sát không chịu được cảnh ghê rợn, mùi ô uế phải ra ngay.”
Vậy trong ba năm đó các ông trong đoàn giám sát làm gì? Ông lãnh lương là tiền mồ hôi nước mắt của người dân hay ông lãnh lương của mấy ông chủ lò làm thịt gia súc? Trong khi đó một anh phóng viên báo VnExpress phỏng vấn Phùng Quốc Hiển, “Một đại biểu quốc hội từng phát biểu, Chưa bao giờ con đường từ dạ dày tới nghĩa địa gần thế. Ông nghĩ sao?”
Ông Hiển nói, “Chúng ta đau xót khi xảy ra những vụ tử vong vì ngộ độc thực phẩm. Tuy nhiên, tỷ lệ này của Việt Nam so với nhiều nước trên thế giới thì không nhiều, điều đáng báo động hơn là chết dần chết mòn.”
Theo thống kê giai đoạn vừa qua, Việt Nam đã có 70,000 người chết vì ung thư và 200,000 ca phát hiện ung thư. Trên thế giới họ cho rằng, 35% bệnh ung thư là do thực phẩm bẩn. Cá nhân tôi cho rằng, ở Việt Nam, 60-70% bệnh tật hiện nay là do thực phẩm bẩn.

Món khoái khẩu chân gà nướng từ đồ đã phân hủy, bốc mùi hôi.

Mua hàng ở siêu thị cũng dính thực phẩm bẩn
Người dân trung lưu thường chê hàng chợ, xách bóp vào các siêu thị đèn đuốc sáng choang, nhân viên lễ phép cúi đầu khoanh tay chào mời. Cứ yên tâm rằng nơi được coi là sạch, có đầy đủ chứng nhận vệ sinh an toàn thực phẩm, nhưng người tiêu dùng vẫn bị “dính” thực phẩm bẩn. Dù có cán bộ kiểm tra kè kè đứng đó thì vẫn vi phạm. Các ông bà này cũng bị lừa. Giấy chứng nhận an toàn thực phẩm cũng do anh em ông cán bộ kiểm tra cấp, giấy thật hay giấy giả cũng như nhau thôi. Đến giấy chứng nhận bằng tiến sĩ còn mua được thì ở VN chẳng có gì không mua được. Không mua được bằng tiền thì... mua bằng rất nhiều tiền hoặc chui lòn qua cửa sau là có tuốt.

Người dân nói gì?

Chị Mai Nguyên ở Phước Long, quận 7, Sàigòn kể, "Nhà mình chuyển sang ăn cá, tôm lâu lắm rồi. Mấy đứa nhỏ thèm thịt lắm nhưng lúc nãy thấy miếng nào miếng đó toàn nạc, tôi sợ nhiễm chất cấm. Tôi có ông anh chạy xe chở tôm cho các vựa ở miền Tây. Hôm rồi ghé nhà nghe tôi chuyển sang ăn tôm, cá, ổng cứ cười miết. Ổng nói tôi tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa vì người nuôi đổ kháng sinh xuống ao như mưa, thể nào cũng bị tồn dư, gây hại. Riết rồi không biết ăn gì luôn.”
Không chỉ chị Nguyên, những bà nội trợ khác cho biết cứ loay hoay trong việc chọn nguồn thực phẩm cho gia đình trong bối cảnh thực phẩm "bẩn" tràn lan. Họ không phân biệt được thế nào là thực phẩm sạch - bẩn dù tiền không thiếu. Từ bỏ thịt heo, nhiều người chuyển sang thịt bò nhưng lại gặp "heo nái tân trang thành bò" hay chỉ là thịt trâu nhập lậu. Trong khi đó tôm, cá, thịt gà từ các trại công nghiệp cũng bị cho ăn cám có hóa chất gây ung thư.

Đừng làm theo kiểu phong trào như chiến dịch vỉa hè

Phó chủ tịch Quốc Hội Phùng Quốc Hiển khuyến cáo, "Để chống thực phẩm bẩn, đừng làm theo kiểu kêu gọi, phong trào khi đưa ra tháng vệ sinh an toàn thực phẩm, hay chiến dịch, ra quân. Những hình thức này chỉ mang tính chất khích lệ, động viên chứ không giải quyết được gốc rễ vấn đề. Cũng như chuyện xử lý lấn chiếm vỉa hè vừa rồi, ầm ĩ một thời gian, xong đâu lại vào đó.”
Chuyện kéo nhau “ra quân” hô hào rùm beng nào là dẹp lân chiếm vỉa hè, làm sạch thành phố và làm Việt Nam đẹp như Singapore chỉ là chuyện tưởng tượng thôi.
Văn Quang Sàigòn 19/6/2017

--------------------
Những chuyện kỳ cục về… ghen!

Đoàn Dự

Dẫn người yêu đi đánh… chồng cũ!
Viện Kiểm sát Nhân dân thị xã Sông Cầu tỉnh Phú Yên vừa truy tố Nguyễn Thị Hòa (ngụ tại thị xã Sông Cầu, Phú Yên), Võ Anh Nhuận, Nguyễn Hữu Danh, và Lưu Văn Cường (đều ngụ tại huyện Tuy Phước tỉnh Bình Định) ra trước TAND thị xã Sông Cầu để xét xử về tội cố ý gây thương tích cho người khác.
Theo hồ sơ, Nguyễn Thị Hòa kết hôn với anh Võ Văn Bình, sinh được một con trai kháu khỉnh, nhưng sau đó vợ chồng mâu thuẫn, dẫn đến ly dị. Ly dị xong, Hòa yêu Võ Anh Nhuận. Tuy nhiên, không hiểu sao Nhuận và Võ Văn Bình tức chồng cũ của Hoà lại biết nhau rồi chửi nhau trên Facebook và trong điện thoại di động. Khoảng 22 giờ ngày 8-11-2016, qua điện thoại, Nhuận với anh Bình tiếp tục cãi vã và thách thức đánh nhau. Sau khi nghe phone xong, Nhuận bảo Hòa dẫn đến nhà anh Bình để giải quyết mâu thuẫn nhưng Hòa không đồng ý. Thấy vậy, Nhuận bảo Hòa chỉ yêu Nhuận vì tiền trong khi vẫn còn yêu chồng cũ. Vì vậy, để chứng minh tình cảm của mình, Hòa đã đồng ý dẫn Nhuận đến nhà anh Bình.
Trước khi đi, Nhuận gọi điện thoại cho Nguyễn Hữu Danh và Lưu Văn Cường, rủ cùng tới đánh anh Bình cho chắc ăn. Nhuận lấy hai cây phảng (loại dao dùng để phát cỏ ruộng), Danh lấy một cây kiếm tự chế rồi đi đến nơi ở của anh Bình tại xã Xuân Hải, thị xã Sông Cầu. Hòa đi trước dẫn đường. Đến nơi, Nhuận vào trong nhà thì thấy anh Bình đang nằm ngủ trên võng, bèn chém bằng cây phảng trúng cánh tay anh Bình. Bình hoảng hốt bỏ chạy thì bị Nhuận, Danh và Cường chém liên tiếp, thương tích khá nặng nhưng vẫn kêu cứu và lết sang nhà hàng xóm được, thoát chết.
Danh, Cường và Hòa bị bắt. Riêng Nhuận thì bỏ trốn nhưng 7 ngày sau cũng ra công an đầu thú. Hiện nay VKSND thị xã Sông Cầu tỉnh Phú Yên đang lập thủ tục truy tố các tội phạm ra tòa để chờ xét xử.
Dẫn “người tình” đi đánh chồng cũ đã là kỳ cục. Được bạn rủ đi “đánh ghen giùm” với võ khí là cây phảng phát cỏ và cây kiếm tự chế mà cũng nghe theo. Hai gã “ngu” này tất nhiên bị tù cùng với cặp Nguyễn Thị Hòa và Võ Anh Nhuận. May mắn là Võ Văn Bình sống sót chứ nếu Bình bị chém chết thì tù mọt gông cả đám.

Ông già 66 tuổi đánh “người tình” đến mù một mắt

Tuy đã 66 tuổi, có vợ con và cháu nội cháu ngoại đàng hoàng nhưng “cụ ông” Trần Văn Vũ vẫn gian díu với bà Huỳnh Thị Lang, 59 tuổi, cư ngụ tại xã Hoà Ninh, huyện Long Hồ tỉnh Vĩnh Long, suốt 5 năm trời (từ 2012 tới 2017). Chiều 19-6-2016, ông Vũ đến nhà bà Lang thì thấy một người đàn ông lạ bước ra từ nhà “người tình” nên nổi cơn ghen, dùng tay đấm vào ngực bà Lang. Người đàn ông kia vào can cũng bị ông Vũ đánh nên bỏ chạy.
Ông Vũ vớ được cây đồ dùng lau nhà có cán bằng inox, bèn trở ngược cây lau, cứ thế mà quật vào mặt bà Lang, không may trúng phải mắt trái, bà Lang ôm mặt kêu la thảm thiết. Nạn nhân được đưa đến Bệnh viện Đa khoa Vĩnh Long cứu cấp nhưng bác sĩ cho biết nhãn cầu mắt trái của bà Lang đã bị vỡ nên phải múc bỏ, sau này sẽ lắp mắt giả. Tỷ lệ thương tật nói chung của bà Lang là 51%. Té ra, người đàn ông đến nhà bà Lang là ông đội trưởng trong công ty xây dựng, đến báo cho người con trai lớn của bà Lang biết là công ty đang cần thợ hồ (thợ xây), ngày mai nếu được thì thu xếp đi làm gấp, không ngờ bị “ông già U70” hiểu lầm.


Bị cáo “U.70” Trần Văn Vũ tại tòa

Ngày 21-1-2017, TAND huyện Long Hồ tỉnh Vĩnh Long đã xét xử phiên sơ thẩm, xử ông Trần Văn Vũ 5 năm tù giam và phải bồi thường cho bà Lang 100 triệu đồng về tội cố ý gây thương tích, làm hỏng vĩnh viễn mắt trái của nạn nhân, đồng thời phải xin lỗi ông đội trưởng công ty xây dựng ngay tại tòa dù ông này mắc công ăn việc làm, không có mặt trong phiên xét xử. Thiệt già không nên nết!

Đi đánh ghen giùm bạn, lãnh 20 năm tù
Sáng 16/01/2017, phiên phúc thẩm tại TAND Tối cao Sàigòn xét xử và tuyên y án sơ thẩm đối với các bị cáo Hồ Thanh Hằng (34 tuổi, ngụ tại xã Vĩnh Lộc B, huyện Bình Chánh, Sàigòn) 15 năm tù; Nguyễn Phi Nam (30 tuổi, quận Bình Tân, Sàigòn) và Nguyễn Văn Phúc (32 tuổi, quận Bình Tân, Sàigòn), mỗi gã 20 năm tù về tội giết người; đồng thời cả ba phải bồi thường cho gia đình nạn nhân 500 triệu đồng.

Phúc và Nam, hai kẻ “ngu” đi đánh ghen giùm

Theo cáo trạng, Hằng, Nam, Phúc và anh Nguyễn Thanh Hải là hàng xóm. Do Hồ Thanh Hằng nghi ngờ vợ mình ngoại tình với anh Hải nên nhờ Nam, Phúc và một người tên Nghĩa đi đánh Hải cho hả sự nghi ngờ. Anh Nghĩa nói rằng cùng hàng xóm với nhau cả, có gì thì bảo nhau, mới nghi ngờ mà đã đánh như vậy là không hợp lý, nên anh từ chối không đi.
Khoảng 9 giờ tối ngày 8-5-2016, sau khi ăn nhậu xong, Phúc và Nam do Hồ Thanh Hằng dẫn đầu, đến nhà anh Hải để đánh ghen giúp Hằng! Phúc dùng một cây gỗ vuông quật lên đầu anh Hải khiến thanh gỗ gẫy đôi, nên y tức giận vứt xuống đất. Nam bèn nhặt lấy, tiếp tục đánh lên đầu và lên mình anh Hải, khiến anh này gục xuống tại chỗ. Tưởng anh Hải đã chết, Hằng sợ quá hô hoán người đến cứu, chở anh Hải đến bệnh viện cứu cấp, còn hai tên kia thì bỏ trốn, sau đó bị bắt.

Gã chủ mưu đánh ghen Hồ Thanh Hằng (dấu X)

Nạn nhân Nguyễn Thanh Hải bị nứt sọ đụng tới não, thương tích 97%, được cứu sống nhưng sau đó bị tâm thần. Ngày 16/01/2017, TAND Tối cao phúc thẩm, tuyên y án sơ thẩm đối với Hồ Thanh Hằng là 15 năm tù; còn Nguyễn Phi Nam và Nguyễn Văn Phúc mỗi tên 20 năm tù. Cả ba phải bồi thường cho gia đình anh Hải số tiền là 500 triệu đồng: “chủ mưu” Hồ Thanh Hằng 100 triệu đồng; hai kẻ “đánh ghen giùm” Nguyễn Phi Nam và Nguyễn Văn Phúc mỗi tên 200 triệu đồng. Hai “gã ngu” đi đánh ghen giùm, cả về số năm tù lẫn số tiền phải bồi thường đều bị nặng hơn tên chủ chốt.

Đánh ghen cô giáo ngay tại lớp học
Vào sáng ngày 27/11/2016, cô giáo Lê Thị Như Nguyện - giáo viên Anh văn trường Tiểu học Thủy Vân, thị xã Hương Thủy (Thừa Thiên - Huế) đang giảng bài cho các học sinh lớp 4 thì một nhóm người lạ (3 nữ, 1 nam) đến lớp vẫy tay mời cô ra ngoài nói chuyện. Tưởng đó là phụ huynh học sinh nên cô Nguyện bảo đợi một chút để cô báo với học sinh rồi sẽ ra.
Ngay sau đó, nhóm người này liền xông vào lớp, túm tóc, giật điện thoại rồi tát cô Nguyện túi bụi ngay trong lớp học trước mặt học sinh, khiến các em bị một phen kinh hoảng. Ngay sau khi chạy thoát ra khỏi lớp, trốn lên văn phòng, cô Nguyện gọi điện thoại báo cho công an xã đến cứu.
Theo cô Nguyện cho biết, gia đình cô có thuê mặt bằng tại Huế để mở cửa hàng chuyên bán dụng cụ thể thao. Trong số các khách hàng quen vẫn đến mua dụng cụ đánh tennis có ông Trần Đức Th., một người trong nhóm chơi tennis tại thị xã Hương Thủy, Huế. Cô Nguyện nói: “Nguyên nhân nhóm người này đánh tôi vì họ nghi ngờ giữa tôi và ông Th. có quan hệ bất chính. Nhưng sự thực tôi với ông Th. không có gì cả và đó chỉ là quan hệ trong nhóm chơi tennis với nhau mà thôi”.

Yrường Tiểu học Thủy Vân thị xã Hương Thủy Huế

Cô Nguyện còn cho biết thêm, trước khi xảy ra việc cô bị đánh ngay tại lớp học thì cách đó mấy hôm, bà Q. vợ ông Th. cũng đã đến cửa hàng bán đồ thể thao của cô ở đường Phạm Văn Đồng (trong TP Huế) chửi bới và định hành hung cô nhưng rất may cô đã chạy thoát. Ngoài ra, bà Q. cũng đến nhà riêng gặp chồng cô cũng như hàng xóm láng giềng để rêu rao rằng cô giật chồng bà, đồng thời liên tục nhắn tin đe dọa cô. Cô Nguyện nói: “Sau khi sự việc tôi bị hành hung ngay tại lớp học vào ngày 27/11/2016, gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến danh dự và nhân phẩm của tôi, thì ngày 6/12/2016, chồng tôi đã làm đơn ly dị, bắt tôi phải ký. Trước áp lực của chồng, tôi đã ký nhưng ghi vào đó là bị chồng bắt ký”.
Ngày 7/12/2016, cô Nguyện đã làm đơn gửi cơ quan công an điều tra thị xã Hương Thủy, yêu cầu truy tố nhóm người đã có hành vi làm nhục cô ngay tại lớp học. Hiện sự việc này đang được cơ quan công an Hương Thủy đưa lên VKSND Hương Thủy để giải quyết.

Cô Nguyễn Thị Thanh Loan Hiệu trưởng trường xác nhận vụ cô giáo bị đánh ghen ở trường Tiểu học Thủy Vân thị xã Hương Thủy Huế

Cô giáo Nguyện nói rằng cô chỉ đi dạy học, bán hàng và đánh tennis với ông Th. chứ chẳng có gì mờ ám cả thì sao lại đến nỗi khiến bà Q. vợ ông Th. ghen rồi chồng cô làm đơn xin ly dị? Họ điên hết rồi sao? Làm thân cô giáo mà một lần tại nhà riêng phải chạy trốn và một lần bị đánh, phải “tỵ nạn” trên văn phòng thì thật là nhục, ngừng đi chơi tennis với ông Th. từ trước có phải hơn không? Cô giáo mặc quần sọoc, áo may-ô đi chơi quần vợt với ông bạn Th. như vậy cô có trông thấy “ma ăn cỗ” bao giờ chưa? Chỉ tội cho các cháu học sinh, thấy cô giáo bị nắm tóc, tát vào mặt ngay tại lớp học như thế, các cháu rất bị sốc và bị ám ảnh khó quên được. Không biết tòa sẽ xử vụ này ra sao, có bênh vực cô giáo hay không đây, người ta mới tát thôi, đâu có đánh đến nỗi bị thương mà cô đòi phải điều tra hình sự.

Bà chủ tịch xã thuê người đánh “dằn mặt” nhưng chồng bị đánh chết
Kịch bản đánh ghen:
Gương mặt trái xoan ưa nhìn, nước da trắng cùng giọng nói nhỏ nhẹ, là cảm tưởng ban đầu khi tiếp xúc với phạm nhân Nguyễn Thị Mai, 25 tuổi (quê tại Vĩnh Phúc, cách Hà Nội khoảng 55 km). Qua một vài câu chuyện, “người đẹp” đã bớt e dè nên rất ân hận, kể lại: “Thời gian đó em quen biết với cô Lan và thường nghe cô tâm sự về cuộc sống hôn nhân không hạnh phúc của cô khi chồng cô gian díu với người khác. Cô nhờ em tổ chức đánh ghen giùm. Chính vì sự nông nổi mà em đã làm liên lụy tới nhiều người”.
Đồng phạm với Mai trong vụ án còn có Lê Anh Tú (31 tuổi, chồng Mai); Nguyễn Văn Hải (25 tuổi), Nguyễn Văn Dương (25 tuổi), Nguyễn Thị Thu Thùy (24 tuổi), và bà Dương Thị Lan (54 tuổi) - chủ tịch UBND xã Bá Hiến - vợ ông Dương Văn Lường, người bị đánh chết. Tất cả đều thường trú tại Vĩnh Phúc.
Mai nhớ như in lúc xảy ra sự việc là vào tháng 4/2015, bà Lan đã nhờ Mai và chồng Mai là Lê Anh Tú đi đòi nợ 350 triệu đồng từ người tình của ông Dương Văn Lường, giám đốc Sở Nông nghiệp tỉnh, chồng của bà. Thấy người phụ nữ ngoài 50 tuổi sụt sùi, đau khổ vì chồng (lớn hơn bà Lan 1 tuổi) ngoại tình nên Mai rất thông cảm. Muốn chồng quay trở về với vợ con, bà Lan nảy sinh ý định nhờ Mai và chồng Mai theo dõi, chụp ảnh ông Lường cặp bồ để có tang chứng khuyên can chồng, giữ hạnh phúc gia đình. Mai đồng ý nhận lời giúp đồng thời được bà Lan thỏa thuận sẽ trả công cho nhóm của Mai 200 triệu đồng trong chuyện này.
Trước khi hành động, bà Lan không quên căn dặn nhóm của Mai chỉ được đánh “dọa” và phải chụp ảnh của chồng bà cùng nhân tình đem về cho bà. Đồng thời bà cũng đưa trước cho Mai 25 triệu đồng tạm thời làm chi phí.
Mai biết tính ông Lường hảo ngọt mà cũng không biết ông đang gian díu với ai nên… làm biếng tìm hiểu, bèn bàn với chồng làm theo cách dễ hơn là thuê một người con gái trong xóm rất đẹp, lúc ấy mới 22 tuổi, tên là Nguyễn Thị Thu Thùy để “bẫy” ông Lường giùm.

Nguyễn Thị Mai

Ngày 14/6/2015, Mai đưa tiền cho Thùy mua một sim điện thoại khuyến mãi rồi Thùy lấy tên giả là Hoa, nhắn tin vào số điện thoại của ông giám đốc Lường làm quen và than thở rằng mình đang thất nghiệp, xin ông cho việc làm: “Em mới 22 tuổi, khá đẹp, chưa có chồng con gì cả, rất nghèo nên cần việc làm. Nếu ông có thể giúp được, muốn đòi hỏi gì em cũng chiều ý”. Được lời như cởi tấm lòng, ông Lường sẵn sàng chấp nhận và hẹn gặp cô gái mới 22 tuổi tên “Hoa” (tức Thu Thùy giả danh) vào 12 giờ trưa ngày 21/6/2015 tại nhà nghỉ An Kiều thuộc thị xã Vĩnh Yên.
Biết “con mồi” đã trúng bẫy, Tú và Mai rủ thêm 2 gã bặm trợn rất có sức khỏe chuyên đi đâm thuê chém mướn là Nguyễn Văn Dương và Nguyễn Văn Hải, cùng với Nguyễn Thị Thu Thùy sẽ thực hiện kế hoạch. Sau khi đã yên tâm về “chương trình hành động” của vợ chồng Mai, Tú, bà Lan bèn tham gia chuyến du lịch Vũng Tàu, Đà Lạt trong miền Nam cùng với đoàn cán bộ xã Bá Hiến để có bằng chứng ngoại phạm nếu chẳng may việc bị bại lộ. Như vậy bà rất khôn lanh chứ chẳng phải vừa.
Trưa ngày 21/6/2015, như đã hẹn, Thùy vào vai cô gái tên “Hoa”, đến nhà nghỉ An Kiều trước, sau đó gọi điện thoại báo cho ông Lường tới, còn Mai và đồng bọn thì phục sẵn ở bên ngoài chờ “con mồi” xuất hiện. Một lúc sau, nạn nhân tới và bước vào nhà nghỉ. Đúng theo dự tính, ngay sau khi ông Lường vừa vào nhà nghỉ, khép cửa lại để hú hí với Thùy thì Dương và Hải đẩy cửa vào, chụp hình lia lịa và đánh đập ông Lường không tiếc tay, khiến ông bị thương trầm trọng rồi tử vong sau đó.
Gây án xong, nhóm tội phạm này gọi điện thoại thông báo với bà Lan đang ở Đà Lạt về sự việc rồi kêu taxi bỏ đi. Lúc ấy chúng chưa biết ông Lường đã chết. Về tới nhà, chúng ăn mặc khác đi, “thay hình đổi dạng” rồi cử tên Hải và tên Dương quay lại để xem xét tình hình ông Lường như thế nào. Nghe nói ông Lường đã chết, hai tên này hoảng hồn về báo cho Tú, Mai và Thùy biết rồi ngay lập tức, cả bọn trốn khỏi địa phương. Chính sự bỏ trốn đó đã tố cáo bọn chúng cùng với lời khai của nhân viên làm trong nhà nghỉ An Kiều. Chỉ hai ngay sau, cả bọn đã bị bắt khi đang lẩn trốn tại Hà Nội.

Bà Dương Thị Lan và 2 trong số 5 đồng phạm

Bị mất chức, mất chồng và bị tù tội vì ghen
Khi xảy ra sự việc thì bà Lan đang đi du lịch cùng các cán bộ xã Bá Hiến tại miền Nam. Tuy nhiên, căn cứ theo lời khai của các đối tượng và các tài liệu thu thập được, cơ quan điều tra xác định bà Lan có liên quan tới vụ án nên đã bắt giữ sau khi bà này lo hậu sự xong cho chồng.
Đây là một đám tang rất đặc biệt vì dù muốn dù không, người gây ra cái chết của ông Lường cũng chính là bà Lan - chủ tịch UBND xã Bá Hiến - vợ của nạn nhân. Trong đám tang, công an có mặt “coi sóc” bà Lan suốt ngày đêm để đề phòng bà bỏ trốn. Mặc dầu công an ăn mặc thường phục, giả như khách đến viếng nhưng vì họ lạ mặt và luôn luôn im lặng, không biết chuyện trò gì cả nên mọi người cũng đoán ra.
Tất nhiên bà Dương Thị Lan bị rút thẻ đảng, bị cách chức chủ tịch UBND xã Bá Hiến và bị truy tố ra tòa cùng đồng bọn. Bà và Nguyễn Thị Mai bị tuyên án 5 năm 6 tháng tù. Nguyễn Thị Thu Thùy 5 năm tù. Lê Anh Tú chồng Nguyễn Thị Mai 8 năm tù, còn hai tên đánh chết người là Nguyễn Văn Hải và Nguyễn Văn Dương, mỗi tên bị 20 năm tù.
Đoàn Dự ghi chép

--------------------
Nhóm lợi ích quân đội đã xé nát, phân lô bán đất sân bay Tân Sơn Nhất như thế nào?

Nghi Sơn

Tại sao dọc đường Quang Trung cách sân bay Tân Sơn Nhất 1-2km thì công trình dân dụng chỉ được xây cao tối đa 10m, còn sát phi đạo cất/hạ cánh của sân bay Tân Sơn Nhất, người ta lại được cấp phép xây dựng 8 tòa chung cư cao cấp lên đến 12 tầng với hàng ngàn căn hộ, tương đương độ cao 50m, bất chấp những cảnh báo an toàn bay của các chuyên gia hàng không? Phải chăng các đại gia quân đội đang cố chứng minh cái gọi là “quyền lực ngầm”, đứng trên luật pháp Việt Nam khi xây dựng các công trình “có một không hai” trên thế giới như thế?
Lại nói về dự án sân golf trong sân bay của đại gia Dương Công Minh, Tập đoàn Him Lam và nhóm lợi ích quân đội đứng sau lưng ông. Nhiều năm nay, người ta đã quá chán nản khi ông Minh cùng bộ sậu tướng tá quân đội của ông hết lần này đến lần khác hứa hẹn, chống chế, thậm chí là “bơ” đi dư luận nhằm xây bằng được cái sân golf nằm trong lòng sân bay “độc nhất” thế giới.


Ông Dương Công Minh cùng vị trí Airport Tower trong lòng sân bay Tân Sơn Nhất

Cách đây hai năm, Nguyễn Bộ trưởng Quốc phòng Phùng Quang Thanh còn đứng ra khẳng định: “Đây là các khu đất lưu không, đất khung sườn, không dùng vào việc xây dựng hạ tầng được”, rằng “các doanh nghiệp quân đội đầu tư ở khu vực này và đầu tư sân golf ở đây chỉ là tận dụng đất. Còn khi nào Nhà nước cần thu hồi đất thì không có đền bù”. Thế nhưng, thực tế ra sao?
Để biện minh cho “kế hoạch cướp đất” của nhóm lợi ích quân đội mà ắt hẳn không loại trừ bản thân ông, Nguyên Bộ trưởng không ngần ngại “đẻ” ra một thuật ngữ mới chưa có trong từ điển: “đất lưu không, khung sườn” để định nghĩa khu đất trong sân bay không dùng vào việc xây dựng hạ tầng ở bên dưới. Theo đó, khu đất này nếu không dùng làm gì thì hàng năm cũng phải chi vào số tiền khá lớn để cắt cỏ, rồi côn trùng làm tổ rất nhiều, chim cò rất nhiều, nếu bay lên mà không quản lý tốt thì nó còn đe dọa, uy hiếp an toàn bay, nó chui vào động cơ thì có khi làm cháy máy bay… Do đó, ông Thanh cho rằng chỉ có làm sân golf mới giải quyết được tình trạng trên, vừa có chỗ hoạt động thể thao, thu hút du lịch có tiền. Khi nào nhà nước có nhu cầu sử dụng đất cho quốc phòng, an ninh cần phải thu hồi thì thu hồi không có đền bù. “Đây là điều đã được ghi trong hợp đồng rồi. Đầu tư ở đây vẫn là các doanh nghiệp quân đội. Cho nên đầu tư sân golf ở đây là chỉ tận dụng đất thôi” - ông Thanh khẳng định.

Người ta xây gì trong sân bay?

Trong thương vụ này, để bảo vệ bằng được dự án và lợi ích của bản thân và nhóm lợi ích của mình, nguyên lãnh đạo Bộ Quốc phòng thậm chí còn không ngần ngại “vứt bỏ” cái gọi là đạo nhà binh, tuyệt đối trung thành với nhân dân, với đất nước. Ông Thanh đã cố tình lờ đi việc bên trong dự án sân golf “tận dụng đất” này, ngay sát vòng lượn của máy bay, Chủ đầu tư Tập đoàn Him Lam của đại gia Dương Công Minh sẽ “dựng lên” khu chung cư cao tầng với hàng ngàn căn hộ, trung tâm thương mại và khách sạn chuẩn 5 sao, cũng như khu biệt thự sang trọng với khoảng 54 căn. Chưa kể cụm trường mẫu giáo, cấp 1, 2 nhằm đáp ứng chỗ học cho các hộ dân trong dự án và khu vực.

Nếu như có ý định trả lại đất, người ta đã không xây căn hộ chung cư cao cấp ngay trong lòng sân golf thế này


Để tăng sức hấp dẫn cho dự án, chủ đầu tư còn ưu ái thêm những chiếc máy bay đang chuẩn bị cất/ hạ cánh trên phi đạo cho sinh động

Nếu như chỉ là “tận dụng đất” như ông Phùng Quang Thanh dõng dạc tuyên bố thì tại sao lại có hẳn 8 lô chung cư với 1,000 căn hộ, 54 căn biệt thự cao cấp, khách sạn 5 sao? Nếu như đây là “đất lưu không, loại đất khung sườn” như ông định nghĩa trước Quốc hội thì những tiện ích đi kèm sân bay sẽ được giải thích thế nào? Đáng nói hơn, ai đã cấp phép thông qua dự án này? Khi mà hiện nay, các chướng ngại vật của sân bay TSN đều phân bố cách tâm sân bay từ 3 - 10 km (như Nhà thờ Đức Bà cao 46m cách gần 5km), vậy mà khu dịch vụ sân golf với các tòa nhà cao 50m nói trên lại nằm cách phi đạo có vài trăm mét.
Không chỉ độc quyền làm chủ đầu tư và xây dựng các dự án sân golf trong sân bay, sử dụng đất nhà nước mà quân đội đang tạm thời quản lý để dần biến thành “của riêng” bằng hàng loạt công trình giải trí cao cấp, bất chấp đe dọa an toàn bay, tính mạng của hàng triệu người dân và hành khách bay. Nguyên Bộ trưởng Phùng Quang Thanh cùng nhóm lợi ích quân đội đứng sau ông còn “đạo diễn” vở kịch chiếm sân bay Tân Sơn Nhất, từng bước từng bước biến đất công thành đất tư, biến sân bay sầm uất nhất Việt Nam thành đất kinh doanh các công trình phục vụ giải trí, du lịch và đời sống do các ông đầu tư và bán với giá cắt cổ. (Tham khảo bài viết SỐC: Dương Công Minh cấu kết tướng tá quân đội “cướp” toàn bộ 800 hecta đất sân bay Tân Sơn Nhất)
Với 54 biệt thự, 1 khách sạn 5 sao cho thuê, riêng cụm 8 tòa chung cư Airport Tower view cao 12 tầng với hàng ngàn căn hộ cao cấp, nằm trong sân golf Tân Sơn Nhất, thuộc phần đất quốc phòng (công thổ quốc gia), cách phi đạo sân bay vài trăm mét đã được mời chào công khai qua hợp đồng “mua đứt bán đoạn” trên mạng truyền thông như sau:
Bán căn hộ Airport Tower view sân golf 36 lỗ, sân bay Tân Sơn Nhất
Căn hộ Airport Tower view - Nằm trong khu sân bay Tân Sơn Nhất, sân Golf 36 lỗ và toàn cảnh sân bay. Diện tích từ 59m2 -> 69.9m2, thiết kế 2PN, 1PK, bếp và toilet… Giá bán: 12.6 tr/m2 -> 14.5 tr/m2, giá bán chỉ từ 750 tr/căn. Số lượng thương mại chỉ 40%, diện tích nhỏ phù hợp nhu cầu của mọi gia đình, giá bán tốt nhất khu vực Quy mô dự án: Chủ đầu tư: Bộ Quốc Phòng.
Tổng diện tích đất: 8,122m2
Mật độ xây dựng: 40%, còn lại tiện ích và công viên cây xanh
Số tầng căn hộ: 10 tầng
Số tầng hầm: 2 hầm thông nhau, nhà trẻ, trung tâm thương mại…
Hay căn hộ Golf View Tower cũng được giới thiệu là dự án duy nhất được phép xây dựng trong khu quy hoạch của Sân bay TSN, Sân golf 36 lỗ của Tập đoàn Him Lam. Liền kề khu biệt thự triệu đô Residentinal Area, khu căn hộ Apartment Area, khách sạn 5 sao, nhà hàng…
Đến đây, người ta có thể khẳng định sự dối trá, lừa dân gạt Quốc hội của nhóm lợi ích quân đội đứng sau Tập đoàn Him Lam của đại gia Dương Công Minh. Những lời hứa để dự án được thông qua nghe rất “bùi tai”, câu hứa “Khi nào nhà nước có nhu cầu sử dụng đất cho quốc phòng, an ninh cần phải thu hồi thì thu hồi không có đền bù” sẽ mãi không thực hiện được. Bởi lẽ với nhưng căn biệt thự triệu đô, khách sạn 5 sao hoành tráng, hàng nghìn căn hộ cắm sâu vào đất đã bán làm tài sản của người mua thì làm sao “nhổ bỏ” được đây? Tiền đã vào túi các đại gia và nhóm lợi ích thì “nhả ra” là một yêu cầu bất khả thi.


Vị trí vàng của căn hộ Golf View Tower được rao bán từ vài năm trước


Ngoài ra, người ta còn cố tình che giấu một sự thật, đó là để tạo ra những thảm cỏ xanh mướt ở Tân Sơn Nhất cần phải dùng gần 200 tấn chất độc đổ xuống sân golf TSN mỗi năm. Ông Phùng Quang Thanh đã tính toán khá đầy đủ cái gọi là lợi ích kinh tế, nhưng sẽ ra sao nếu lượng thuốc trừ sâu này ngấm xuống đất, xuống mạch nước ngầm, làm ô nhiễm nguồn nước thành phố, nguy hại nhất trước hết là dân chúng sống xung quanh sân golf TSN. Lợi ích kinh tế của ông đưa ra có đủ bù đắp?
Như một ảo thuật gia thứ thiệt, bao nhiêu năm qua, ông Phùng Quang Thanh cùng Tập đoàn Him Lam của Dương Công Minh và nhóm lợi ích quân đội khổng lồ đứng sau đã không ngừng viện dẫn cái hợp đồng chỉ có giá trị với sân cỏ đánh golf để qua mặt người dân, dư luận và che mắt Quốc Hội, nhằm mục đích che giấu hàng loạt công trình biệt thự khách sạn chung cư cao tầng xây dựng kinh doanh bất hợp pháp trên đất “công thổ quốc gia”. Ý đồ của nhóm lợi ích đã lộ rõ, liệu khi ông Thanh đã yên lành “hạ cánh”, thế lực nhóm lợi ích khổng lồ của ông có mảy may sứt mẻ? Người dân sẽ đòi lại được toàn bộ diện tích sân bay hay sẽ tiếp tục chứng kiến từng bước, từng bước thâu tóm sân bay của Dương Công Minh và các tướng tá quân đội?
Vụ việc gây ảnh hưởng đến toàn bộ nền kinh tế, an toàn của người dân nhưng đang có dấu hiệu “chìm xuồng” giống như bao điều bất công, “chướng tai gai mắt” đang diễn ra hàng ngày trên đất nước này. Sức mạnh dư luận, sự phẫn nộ của người dân đến thời điểm này vẫn lọt thỏm giữa không trung, không thể lay chuyển được cái sân golf “chết tiệt” kia. Khu sân golf vẫn nằm đó thách thức dư luận, sự sống còn của các hãng hàng không và đang ngày càng hoàn thiện về mặt dáng dấp.
LS Trần Vũ Hải: Nguyên tắc, đất dự trữ quốc phòng nhằm duy nhất chỉ phục vụ cho quốc phòng và công trình quốc gia, trong thời gian chưa sử dụng có thể tận dụng nhưng chỉ hợp đồng cho thuê ngắn hạn từng năm một - lấy đất quốc phòng liền kề sân bay Tân Sơn Nhất xây dựng kiên cố biệt thự và chung cư cao tầng rồi rao bán là điều chưa từng thấy, trong trường hợp này diện tích đất quá lớn và nhạy cảm như sân golf TSN thì không thể nào ký giấy chuyển mục đích đất quốc phòng sang đất dân dụng cá nhân mà không thông qua Quốc Hội được?
KTS Nguyễn Ngọc Dũng hội KTS-Saigon: Tôi rất ngạc nhiên khi một công trình nằm sát phi đạo cất và hạ cánh của sân bay Tân Sơn Nhất lại được cấp phép xây dựng các tòa nhà cao đến 50m!? Trong khi dọc đường Quang Trung cách đó 1-2km thì công trình dân dụng chỉ được xây cao tối đa 10m!?. Nếu trong sân bay chỉ trồng duy nhất cỏ để đánh golf thì không có gì để nói, việc đáng nói là hiện nay, các chướng ngại vật của sân bay TSN đều nằm cách tâm sân bay từ 3 - 10 km (như thờ Đức Bà Quận 1 cao 46m cách gần 5km), trong khi khu dịch vụ sân golf với các tòa nhà cao 50m nói trên lại nằm cách phi đạo có vài trăm mét, cụ thể là chưa đầy 1 km.
Liên quan việc xây dựng sân golf Tân Sơn Nhất ĐBQH TPHCM Võ Thị Dung cho rằng: “Dự án “làm mất lòng tin” của người dân khi Chính phủ lập luận là không thể mở rộng Tân Sơn Nhất.” Bỏ qua lý giải về việc khu đất hơn 160ha trong khuôn viên sân bay này đang được dùng làm sân golf khó chuyển sang làm phi đạo được vì nó có hình tam giác, vị đại biểu lý luận, các chuyên gia hàng không mà đoàn ĐBQH đoàn TP.HCM đã tiếp xúc đều khẳng định có thể làm được.
Nghi Sơn
http://bluevn.info/nhom-loi-ich-quan-doi-da-xe-nat-phan-lo-ban-dat-san-bay-tan-son-nhat-nhu-the-nao.html