HOME
Chuyện Việt Nam
 
Những con người đáng sợ

Đoàn Dự


Thuê người trộm xe hơi của con gái
Ngày 30/3/2017, TAND Sàigòn xét xử bị cáo Nguyễn Thị Hoa, 67 tuổi, ở phường An Lạc, quận Bình Tân (tức khu vực Bến xe miền Tây) về tội “trộm cắp tài sản”. Bà Hoa chỉ có một người con gái duy nhất tên là Nguyễn Thị Bích Loan, và chị Loan rất thương mẹ nên năm 2014, đón mẹ từ quê nhà tại Tây Ninh lên Sàigòn ở chung với mình và đứa con trai, còn anh Nguyễn Ngọc Đình Bảo chồng chị thì đi làm trong công ty ở Singapore, gia đình chị rất khá giả.
Bà Hoa là một “lão bà” ham mê cờ bạc nên mới lên Sàigòn được mấy tháng, đến tháng 8/2014, lợi dụng lúc con gái và cháu ngoại đi vắng, bà đem chiếc xe tay ga đáng hăm mấy triệu của cháu ngoại đi cầm lấy 10 triệu đồng để tiêu xài và đánh bạc. Biết chuyện này, người con rể là anh Nguyễn Ngọc Đình Bảo chồng chị Loan lúc ấy về chơi đã “mời” mẹ vợ ra khỏi nhà. Chị Loan thương tình bèn thuê khách sạn “thường thường bậc trung” cho mẹ ở và ăn uống luôn tại đó. Cháu ngoại cũng là đứa tốt, bố sang Singapore, hễ mẹ đi vắng nó lại mời bà ngoại về chơi, có gì thì đưa ngoại ăn và biếu ngoại vài ba chục ngàn nó đã tiết kiệm được để ngoại xài vặt. Nó đâu có biết tiền vào túi ngoại thì ít hay nhiều ngoại cũng cúng cho cờ bạc.
Ngoài ra, những lần được cháu mời về chơi, bà lão 67 tuổi này để ý đến chiếc xe hơi Fortuner màu xanh lá cây còn khá mới trông rất đẹp của con gái và con rể. Anh Bảo ở bên Singapore, chị Loan thì mắc trông nom cửa tiệm ít khi có mặt ở nhà, còn thằng cháu thì mắc đi học, bà nghĩ cách chiếm đoạt chiếc xe đó bán đi để lấy tiền trả nợ và đánh bạc tiếp.
Bà Hoa không biết lái xe nên không thể đem chiếc xe đi bán mà cũng chẳng biết bán cho ai, bán ở đâu. Bà nói chuyện với những tay cờ bạc, có người nói là để họ giới thiệu với bà một người quen chuyên mua xe second-hand. Rồi họ giới thiệu. Người quen đó tên là Võ Văn Tư, gốc ở Cần Thơ, một tay đã từng dính líu vào chuyện buôn bán xì ke ma túy, bị tù một năm, sau đó được thả bèn lên Sàigòn làm “cò” ở khu Bến xe miền Tây, chuyên mua bán các loại hàng lớn. Hắn sẵn sàng mua chiếc xe đó để đem bán lại cho các khách hàng bí mật. Họ sẽ “xẻ thịt” chiếc xe, cung cấp cho các cửa hàng “lạc-xoong” bán các bộ phận cũ. Phải “xẻ thịt” như thế bởi vì xe ăn cắp không có giấy tờ, không thể gửi bán tại các sa-lông xe được.
Một chiếc Fortuner mới tinh hiện nay giá khoảng 1.1 tỉ (khoảng 50 ngàn đô). Chiếc Fortuner của vợ chồng chị Loan đã đi 3 năm nhưng ít xài nên còn rất mới. Gã Võ Văn Tư trả giá bà Hoa… 200 triệu đồng, bà mừng hết lớn.
Ngày 17/9/2014, lúc này chị Loan đang ở Singapore thăm chồng, còn đứa cháu ngoại thì đi học, Võ Văn Tư đến gặp bà Hoa, đưa trước cho bà 170 triệu đồng rồi lái chiếc xe đi, số còn lại 30 triệu hẹn hôm sau sẽ trả nốt. Hôm sau, nhận đủ tiền, bà Hoa hào phóng tặng cho người giới thiệu 40 triệu đồng rồi bỏ trốn về Tây Ninh. Đến trưa cùng ngày, đứa cháu ngoại bà Hoa đi học về, không thấy chiếc xe đâu bèn hoảng hồn gọi điện thoại sang Singapore báo cho mẹ biết. Chị Loan vội vàng liên lạc với hãng Hàng không, đổi lấy vé gấp để về xem tình hình hình ra sao, sau đó tới cơ quan công an trình báo, nhưng chị không thể nghĩ rằng việc đó do mẹ mình làm.
Công an điều tra, tìm kiếm và kêu gọi kẻ lấy trộm chiếc xe ra đầu thú sẽ được khoan hồng, nếu không sẽ bị trừng trị thích đáng. Bà Hoa sau gần một năm lánh mặt ở quê, biết chẳng sớm thì muộn thế nào công an cũng điều tra ra nên ngày 13/8/2015, bèn ra đầu thú và khai nhận hành vi phạm tội. Lúc này, chiếc Fortuner do Võ Văn Tư bán cho bọn đầu cơ đã bị chúng “xẻ thịt” mất tiêu không còn vết tích. Không hiểu họ bán đồ “lạc-xoong” tại chợ Tân Thành hay chợ Nhật Tảo là hai khu chợ chuyên bán đồ gian nổi tiếng thuộc vùng Chợ Lớn, thượng vàng hạ cám cái gì cũng có.
Về phần Võ Văn Tư, tháng 1/2016, Tư bị bắt theo lệnh truy nã về các tội “lừa đảo, chiếm đoạt tài sản”, “làm giả con dấu và tài liệu của các cơ quan”, “thông đồng với bà Nguyễn Thị Hoa, ăn cắp chiếc xe Foruner của vợ chồng chị Nguyễn Thị Bích Loan đem bán”. Tuy nhiên, Tư không thừa nhận đã liên lạc với bà Hoa, không nhận đã mua chiếc xe dù bà Hoa và người giới thiệu khi đối chất với Tư đều khẳng định chính anh ta là người đã mua chiếc xe đó với giá 200 triệu đồng và chính tay anh ta đã lái chiếc Fortuner ra khỏi nhà chị Loan với chìa khóa xe do bà Hoa đã lấy từ trước. Do Tư không chịu thừa nhận tội trạng và chiếc xe cũng đã bị “làm thịt” không còn vết tích nên cơ quan điều tra không có bằng chứng để quy kết Tư vào tội tiếp tay với bà Hoa ăn cắp tài sản. Tư được tạm thời tại ngoại.


Bà Nguyễn Thị Hoa tại tòa

Tại phiên tòa, chị Nguyễn Thị Bích Loan cho rằng cơ quan điều tra đã bỏ lọt tội phạm, bởi vì mẹ chị không biết lái xe thì làm sao chiếc xe có thể tự ra khỏi nhà nếu không có người lái? Đồng thời, chị cũng yêu cầu thẩm định lại giá trị chiếc xe, bởi vì chiếc Fortuner gia đình đã sử dụng hơn 3 năm, công an định giá 750 triệu đồng là quá cao, điều đó sẽ có ảnh hưởng tới mức hình phạt mẹ chị phải chịu. Chị nói nếu biết mẹ lấy thì dù tìm lại được hay không chị cũng không trình báo khiến mẹ bị bắt, mang tiếng mang tăm. Chị cũng nói vụ án do công án khởi tố ra tòa chứ không phải chị, nếu được phép bãi nại chị xin bãi nại cho mẹ. Đại diện Viện kiểm sát cũng đề nghị HĐXX trả hồ sơ, công an điều tra lại để làm rõ vai trò của Võ Văn Tư, tránh bỏ lọt tội phạm.
Sau khi xét hỏi, căn cứ vào lời khai của bị cáo Nguyễn Thị Hoa, của người giới thiệu và các nhân chứng đã nhìn thấy Võ Văn Tư lái chiếc xe từ nhà chị Loan đi ra cũng như đề nghị của Viện kiểm sát, nhận thấy vụ án còn nhiều nội dung cần phải làm rõ nên HĐXX đã quyết định trả hồ sơ để công an điều tra lại.
Xin mời quý bạn coi chơi một số lời bình luận (comments) của độc giả nhận xét về “bà già đánh bạc” Nguyễn Thị Hoa cũng là một điều thú vị.
Ý kiến bạn đọc:
- Kame Sen: Thiệt, “bó tay” với bà ngoại!
- Quốc Tuấn: Tội nghiệp chị con gái. Có người hạnh phúc khi có ba mẹ, còn chị Loan thì bất hạnh khi có bà mẹ ham mê bài bạc như vậy.
- Dốc Đứng: Con hư, mẹ khổ. Mẹ hư, con khổ.
- Linh Linh: Sao mà bi kịch vậy trời! Tội nghiệp chị con gái, mắc cở với chồng và mọi người.
- Nguyễn Tâm: Hết ý kiến!
- Ngô Phúc Y Lan: Tôi tin rằng nếu biết mẹ lấy trộm chắc chắn chị Loan sẽ không trình báo đúng như lời chị nói trước tòa để xin giảm tội cho mẹ.
- Ăgahêsu: Việc cơ quan điều tra không truy tố Võ Văn Tư đúng là bỏ lọt tội phạm.
- Cường Lê: Bà mẹ này “bá đạo” thật! Kiếm được bà thứ hai như thế trên đời cũng hơi khó đấy!
- Khoa Lê: Cạn lời với bà ngoại!
- Hà Xuân: Vô trỏng thì không còn đánh bạc được nữa đâu ngoại ơi!…
Bà giáo hưu trí sát hại ôsin
Hơn 30 năm trong nghề, được phong Nhà giáo Ưu tú - danh hiệu bậc nhì rất ít người có sau Nhà giáo Nhân dân - con cái đều đã thành đạt. Nhưng bà Trần Thị Nga ở Hà Nội đã đánh mất tất cả khi sát hại người giúp việc để rồi sẽ ân hận mãi mãi trong chốn lao tù.
So với ngày bị bắt vì đã sát hại người giúp việc của con gái, ngày ra tòa bà Trần Thị Nga (62 tuổi, ở quận Ba Đình, Hà Nội) gầy sọp, gương mặt hốc hác. Vẫn giọng nói nhẹ nhàng, gặp hai con ở TAND Hà Nội, bà ứa nước mắt. Chỉ vì những phút suy nghĩ nông cạn, bà giáo hưu trí này đã ra tay sát hại chị Lê Thị Thủy (47 tuổi, quê ở Thanh Hóa), người đã giúp việc gần 3 năm cho con gái lớn của bà.
Cách đây một năm, chính con gái bà Nga phát hiện ra người giúp việc cho mình nằm chết trong phòng, trên người đầy những thương tích rất nặng. Sau đó hung thủ được xác định chính là mẹ đẻ của chị. Bà Nga vốn là giáo viên tiểu học, đã có hơn 30 năm trong nghề và được phong tặng danh hiệu Nhà giáo Ưu tú. Cuộc sống trong nghề giáo vốn có những khó khăn nhưng bà luôn tâm huyết với nghề, đã dạy dỗ nhiều thế hệ học sinh điều hay lẽ phải. Hai cô con gái cũng đều thành đạt, có cuộc sống hạnh phúc.
Chồng mất, bà Nga xin về hưu “một cục” (tức lãnh liền cùng lúc một số tiền lớn để có vốn làm ăn, từ đó không được lãnh lương hưu nữa.- ĐD). Tuổi già, bà nương tựa vào con cháu. Hai người con gái rất thương yêu mẹ và cũng ở gần, bà thường chạy qua chạy lại chăm sóc các cháu. Với cuộc sống như vậy kể ra cũng là viên mãn. Nhưng bà Nga đã đánh mất tất cả trong một lần đến nhà người con gái lớn là chị Trần Thanh Hương, ở khu đô thị Linh Đàm, quận Hoàng Mai. Hôm đó, bà đến chơi rồi ngủ lại với các cháu. Hôm sau, vợ chồng chị Hương đi làm, đứa con trai lớn đi học, bà Nga ở nhà với người giúp việc và đứa cháu gái đang học mẫu giáo.
Sau khi bà Nga dẫn cháu đến lớp mẫu giáo ở gần nhà, bà về, gọi cửa thì nghe tiếng người giúp việc tên là Thủy vọng ra từ phòng ngủ của con gái. Bà mở tivi ở phòng ngoài, ngồi coi được khoảng 20 phút thì nghe tiếng lạch cạch trong phòng riêng của con gái. Bà đi vào thì thấy chị giúp việc (ngoài Bắc gọi là ôsin, trong Nam không gọi như thế) đang lúi húi đục ổ khóa rất chắc chắn của chiếc tủ đứng bên trong có két đựng tiền, ở gần giường ngủ của con gái.
Bà hỏi: “Chị làm gì đấy?”. Chị ôsin tên Thủy đứng dậy, tay phải đang cầm chiếc dùi đục bằng gỗ tốt, còn tay trái thì cầm một chiếc đục nhỏ cán gỗ, thân đục bằng sắt trông còn mới tinh. Nghe bà Nga hỏi nhưng chị ôsin thân hình mảnh khảnh không trả lời, lừ lừ tiến tới, giơ chiếc dùi đục đập thẳng vào mặt bà. Thấy người làm công tiến tới, mặt đầy sát khí, tay lại nhăm nhăm chiếc dùi đục gỗ rất chắc, bà Nga đã đề phòng, nhưng thấy thân hình chị ta gầy gò, thấp bé hơn mình nên bà cũng hơi yên tâm, cúi đầu xuống tránh được rồi dùng cả hai tay nắm tay chị Thủy, cố giằng lấy chiếc dùi đục, còn chiếc đục sắt thì đối phương cầm bằng tay trái, bà không sợ. Hai bên giằng co nhau, chiếc đục sắt rơi xuống đất, bà Nga thắng thế, cố giằng lấy chiếc dùi đục rồi giằn được đối phương ngã ngửa trên giường. Hai người vật lộn, chiếc dùi đục rơi xuống đất. Chị ôsin nắm tóc bà Nga kéo ghì xuống, định dùng miệng cắn. Bà Nga bị nắm tóc đau quá, cố sức gỡ ra và cả hai người ngã lăn xuống nền nhà.
Lúc ngã, chị giúp việc té nằm dưới đất còn bà Nga thì tuy bị nắm tóc nhưng ngồi được lên mình chị ta. Bà thoáng thấy chiếc dùi đục gỗ ở bên cạnh, bèn vớ lấy nó và cứ thế mà đập vào đầu người giúp việc. Với tất cả sự căm hận, bà ra sức đập, cứ đầu và mặt chị người làm mà đập rồi bỏ chiếc dùi đục, nghiến răng dùng hai tay bóp chặt cổ chị cho đến khi chị hết giãy dụa rồi tắt thở.
Biết người giúp việc đã chết, bà Nga nhặt chiếc dùi đục gỗ và chiếc đục sắt giấu xuống gầm giường rồi vào phòng tắm rửa tay dính máu. Cùng lúc ấy người làm công của gia đình bên cạnh sang hỏi chị Thủy, bà Nga nói chị ấy chạy đâu ấy mà, chắc là ra chợ, rồi đuổi khéo người này về. Sau đó bà trở vào phòng con gái, tháo tấm drap giường và hai chiếc áo gối của vợ chồng người con gái, đem bỏ vào máy giặt, giặt chung với các quần áo khác. Phơi phóng các thứ xong đâu đấy, bà còn bình thản cắm nồi cơm điện để vợ chồng con gái và hai đứa cháu trưa về có cơm ăn. Nhưng bà quên một điều là chiếc dùi đục gỗ và chiếc đục sắt bà vẫn còn nằm dưới gầm giường.
Sau khi chắc chắn là đã dọn dẹp xong xuôi “hiện trường”, bà Nga chỉ khép sơ cửa làm như đã có người giúp việc trông nhà rồi bình tĩnh trở về nhà mình, đến nhà người con gái thứ hai chơi và sẽ ăn cơm ở đấy. Đến gần trưa, nghe người con gái lớn hốt hoảng gọi điện thoại báo tin chị Thủy chết, bà làm bộ ngạc nhiên: “Thế hả? Sao lại chết?”.

“Nhà giáo Ưu tú” Trần Thị Nga tại tòa

Những dấu vân tay và vết máu trên chiếc dùi đục gỗ cùng nhiều chỗ khác tại hiện trường đã tố cáo tội lỗi của bà Nga. Bị công an điều tra, bà không chối cãi mà thừa nhận mình đã gây ra cái chết cho nạn nhân, nhưng bào chữa rằng đó là do bà tự vệ chứ nếu không chính bà đã chết, bởi vì lúc ấy trong tay chị Thủy có chiếc dùi đục gỗ, chiếc đục sắt và chị ta không nói không rằng, mặt đầy sát khí, xông đến định đánh chết bà bằng chiếc dùi đục.
Về phần người chồng của chị Thủy quê ở Thanh Hóa, anh ta là chồng thứ hai, mỗi người đều có con riêng và trong gia đình, cơm không lành, canh không ngọt do hoàn cảnh nghèo. Nhận được 136 triệu đồng tiền bồi thường của các con bà Nga, anh ta rất bằng lòng và hứa sẽ làm đơn bãi nại cho bà. Nhưng anh ta không làm đơn mà khi ra tòa cũng chẳng nói gì cả. Cuối cùng, tòa tuyên án bà bị tù chung thân về tội giết người. Hai người con gái bà bật khóc, còn hai người con rể thì mặt rất buồn. Họ cho rằng tòa xử như vậy là quá nặng, bởi vì mẹ vợ họ tuy “giết người” thật song chủ yếu do bà tự vệ chứ không phải bà chủ tâm làm như thế. Họ sẽ kháng cáo và hy vọng rằng mới là phiên tòa sơ thẩm, đến tòa phúc thẩm mẹ vợ họ sẽ được xét xử lại chính xác hơn.
Bà chủ bắt ôsin ăn phân
Điều bất ngờ khiến hết thảy những ai nghe chuyện đều rất ngạc nhiên vì ba lý do: Thứ nhất, tại sao bà Phương bị trả công làm “ôsin” với giá rẻ mạt như thế, mỗi tháng có 1.5 triệu đồng trong khi người ta làm từ 3.5 đến 5 triệu đồng/tháng? Thứ hai, tại sao bị chủ nhà bạo hành đến mức bắt phải ăn phân trong bỉm (tã kiểu mới hiện nay) của cháu bà ta mà bà Phương vẫn nghe theo? Thứ ba, bà chủ nhà Trần Thị Tuyết Minh trước đây đã từng là giáo viên mà tàn nhẫn, phi nhân tính đến mức vô học như thế hay sao? Xin mời quý bạn xem qua cho biết sự độc ác quá mức, không thể tha thứ được của một con người.

Bà Trần Thị Tuyết Minh viết lời khai tại cơ quan CA Kim Mã

Vụ bà Phạm Thị Phương (59 tuổi, quê quán tại xã Đại Cường, huyện Ứng Hòa, tỉnh Hà Đông, nay thuộc Hà Nội) bị chủ nhà là bà Trần Thị Tuyết Minh (48 tuổi, thường trú tại phường Kim Mã, quận Ba Đình, Hà Nội) bạo hành đến mức khủng khiếp khiến dư luận phẫn nộ từ nhiều ngày nay. Từ sự phẫn nộ đó, tin tức về quê quán ở và nghề nghiệp của bà Tuyết Minh được mọi người để ý đặc biệt.
Một người bạn thân của bà Tuyết Minh là bà T.T.B.N (thường trú tại thôn Nhật Tảo, xã Đông Ngạc, huyện Từ Liêm, Hà Nội) cho biết, bà Tuyết Minh gốc ở Hà Nội nhưng theo chồng là một nhân viên cao cấp lên làm việc tại Hà Giang, nên bà cũng làm trong một một cơ quan cấp tỉnh của Hà Giang. Tuy nhiên, có thông tin nói rằng bà Tuyết Minh trước đây đã từng là một giáo viên trung học cơ sở (giáo viên cấp 2). Sau khi lấy chồng, bà nghỉ dạy, theo chồng lên Hà Giang làm trong cơ quan tỉnh rồi chuyển về Hà Nội.
Tin tức trên khiến nhiều người thắc mắc. Bởi vì sự bạo hành bà giúp việc Phạm Thị Phương của bà Tuyết Minh cực kỳ dã man, tàn nhẫn, không mang tính cách con người khiến một độc giả đã bình luận trên Internet: “Một giáo viên đã từng dạy dỗ học trò mà lại hành xử tàn ác, phi nhân tính còn quá loài vật vậy sao?”.
Thực hư chuyện này thế nào? Một nhân viên điều tra của công an quận Ba Đình khẳng định, bà Trần Thị Tuyết Minh chưa từng làm giáo viên. Có chăng, mọi người đã lầm vì căn nhà bà Tuyết Minh đang ở là nhà mua lại của một giáo viên. Người làm nhiệm vụ điều tra này cũng cho biết, trước đây bà Tuyết Minh là nhân viên khá cao cấp tại Sở Nông Nghiệp của tỉnh Hà Giang, sau đó cả hai vợ chồng được đổi về Hà Nội, và hiện nay công an quận Ba Đình đang chờ sức khỏe của nạn nhân Phạm Thị Phương bình phục để lấy lời khai và giám định thương tật, từ đó sẽ có cơ sở để xem xét việc khởi tố bà Trần Thị Tuyết Minh ra tòa.
Trước đó, khi khai nhận với cơ quan điều tra, bà Minh cho rằng vì bà Phương chậm chạp, hay ăn vụng, lại có tính tắt mắt (tức hay ăn cắp vặt.- ĐD) nên bà phải dùng các biện pháp mạnh để “dạy dỗ”.
Bà Tuyết Minh cũng không quên kể thêm tội người giúp việc khi cho rằng bà Phương rất “khó bảo”. Nói cả chục lần vẫn cứ giả điếc; sai đi giặt quần áo thì lên gác đứng chơi; đến bữa không ăn cơm nhưng lại hay bốc bải, lọ mọ trong bóng tối để ăn vụng, rồi lấy cả đồ cúng trên bàn thờ mà không nói với chủ. Sau nhiều lần góp ý mà bà Phương không chừa, bà Tuyết Minh bắt bà Phương phải ăn phân trong bỉm của cháu mình, vì cho rằng “cái miệng chuyên ăn vụng thì chỉ đáng ăn phân”!
Còn về việc giội nước nóng lên bụng, lên chỗ kín của bà Phương, bà Tuyết Minh giải thích rằng do bà Phương ở bẩn, không chịu tắm rửa nên bà phải làm như vậy. Tuy nhiên, bà Tuyết Minh cũng cho biết, khi tắm cho bà Phương, bà không biết nước nóng như thế và cũng do bà Phương không kêu một tiếng nào cả. Chủ nhà tắm cho người làm công ư? Điều này không thuyết phục được nhân viên điều tra nên cuối cùng, bà Tuyết Minh đã phải thừa nhận toàn bộ tội ác đã hành hạ người giúp việc của mình và công an quận Ba Đình Hà Nội đã bắt tạm giam bà Trần Thị Tuyết Minh để làm rõ hành vi cố ý gây thương tích và hành hạ người khác của bị cáo.
Về tình hình sức khỏe của bà Phương, sau khi nhập viện vào ngày 5/1, các bác sĩ tại BV Đa Khoa Vân Đình kết luận, bà Phương bị bỏng cấp độ 2 và 3 với 18% diện tích cơ thể. Nạn nhân được đưa vào nhập viện trong tình trạng toàn bộ vùng da từ bụng trở xuống cho tới bộ phận kín và mông hoàn toàn bị bỏng, lột da và đã nhiễm trùng. Bà Minh khai: “Cách đây 9 hôm, tức ngày 3/1, bà Phương bất ngờ đòi về quê. Trước khi bà ấy về, tôi đã thanh toán 6 triệu đồng (4 tháng lương) và thưởng thêm 1 triệu đồng”. Sáu triệu đồng cho 4 tháng lương? Tức 1.5 triệu đồng/tháng, cộng với “thưởng thêm” 1 triệu đồng cho cả 4 tháng, tức 1.75 triệu/tháng, quá “bèo” trong khi lương ôsin hiện nay ít nhất từ 3.5 tới 5 triệu đồng/tháng mà cũng khó kiếm được người làm.
Bà Tuyết Minh khai tiếp: “Sau khi ra đi, đến khoảng 16 giờ 30 thì bà Phương trở lại làm việc bình thường” (?).


Bà Phạm Thị Phương bị bạo hành đang nằm điều trị tại bệnh viện

Tại sao bà Phương không thể kêu cứu?
Một tình tiết đáng chú ý là bà Phương bị bạo hành thường xuyên trong một thời gian dài hết sức dã man như vậy, tại sao bà không kêu cứu hoặc có biện pháp tự bảo vệ? Bà Phương trong khi đang nằm điều trị tại BV Đa khoa Vân Đình. Bà trả lời: “Không dám đâu các cô chú ơi. Bà Minh nhốt kín tôi trong nhà, có kêu cũng chẳng ai nghe thấy. Bà ấy còn đe dọa sẽ cho tôi uống thuốc chuột rồi bỏ xác vào bao tải ném xuống sông Hồng cho mất tích, tôi sợ lắm, bà ấy bắt làm gì tôi cũng phải nghe lời”.
Theo quan sát của các phóng viên, ngõ 95 phố Kim Mã tuy nhỏ nhưng ngôi nhà bà Minh ở biệt lập với những nhà khác chung quanh. Cổng luôn luôn đóng kín, từ tầng 2 lên tới tầng thượng cùng của ngôi nhà còn được bao quanh bởi lưới sắt chống trộm. Dân chúng trong ngõ 95 cho biết, với thiết kế như vậy, đúng là gia đình bà Minh làm gì cũng không ai hay biết; thậm chí nếu bà Phương có kêu cứu thì cũng chưa chắc đã có ai nghe thấy.
Đoàn Dự ghi chép

--------------------
Tận dụng giờ công

SGCN



Nhiều người than thở làm việc trong nhà nước không đủ sống. Thế nhưng cũng rất nhiều người tìm mọi cách kể cả quen biết, chạy chọt… để xin bằng được một chỗ trong nhà nước.
Làm nhà nước trông mong vào bổng lộc. Dù sao không phải chỗ nào cũng sẵn bổng lộc để thành giàu có. Việc ấy chỉ dành cho số ít người có quyền thế thôi. Những người đó dễ kiếm tiền từ chức danh. Làng nhàng như hàng loạt cán bộ thanh tra giao thông tỉnh Cần Thơ bị truy tố vì nhận hối lộ hàng tỷ đồng. Doanh nghiệp được giải ngân trái quy định đã gửi nửa triệu Mỹ kim để cám ơn ông giám đốc ngân hàng. Một nhân viên của đội Kiểm soát Hải quan Sài thành ngoài việc buôn lậu còn ép doanh nghiệp phải chung chi gần 1 tỷ đồng chỉ trong vài ngày. Một nhân viên chi nhánh văn phòng Đăng ký đất đai quận Bình Tân làm “giúp” việc cấp giấy phép xây dựng nhà với giá 5,000 Mỹ kim và 50 triệu đồng…
Còn lại, cứ nhắc tới công nhân viên chức khác thì moi được gì từ nhà nước? Thông thường người ta dẫn ngay câu sáng cắp ô đi, chiều cắp ô về. Tức là công việc đều đều ngày nào cũng như ngày nấy rất chi nhàm chán.
Lý do chính để mọi người thích chen vào công chức là chắc chân và nhàn hạ. Được một chân biên chế là bảo đảm yên vị suốt đời, không sợ bị đuổi, không bao giờ thất nghiệp. Nhất là làm công chức vô cùng nhàn hạ. Tư chức lãnh lương có thể cao hơn một chút nhưng công sức bỏ ra đổ mồ hôi sôi nước mắt xứng đáng với đồng lương chủ trả, còn công chức lúc nào cũng tà tà. Cũng đúng thôi, lãnh lương tới đâu thì làm tới đó chứ tội gì cực nhọc hơn. Có câu "thời giờ là vàng bạc". Cho nên xử dụng nó thế nào chính là cách dùng tiền bạc vậy. Nhân viên quèn moi cái có sẵn, ê hề, chính là thời gian.
Anh nhân viên tới giờ làm việc chưa thấy mặt đâu, luôn luôn nêu lý do đi trễ vì mắc đưa con đi học. Ai cũng biết công việc đó vợ anh đảm nhiệm do trường học của con gần sở làm của vợ. Anh tới sớm nhưng ngồi ăn sáng ở quán bà Mập xéo sở chứ đâu. Ăn xong anh đi qua đi lại, đi vào phòng ngang qua máy photo, dừng lại, photo cái gì đó cho thiên hạ thấy sự hiện diện của mình. 11 giờ 30 mới nghỉ trưa nhưng 11 giờ phòng đã đóng cửa và từ lúc 10 giờ rưỡi đã thấy anh nhân viên từ đằng kia ngậm tăm băng qua đường. Không biết đi ăn quà vặt hay anh dùng bữa sớm để tận dụng thời gian buổi trưa rộng rãi cày game. 1 giờ bắt đầu giờ làm việc buổi chiều nhưng 2 giờ mới thấy anh lật lật mấy trang giấy và 4 giờ rưỡi tan sở thì 4 giờ anh đã hớt hải thu xếp đồ đạc với điệp khúc quen thuộc là đi đón con tan học ở trường.
Chơi Game và lướt phây là công việc mà tất cả dân văn phòng đêu bận rộn không những trong giờ nghỉ trưa mà còn xen kẽ vào giờ làm việc. Bà thư ký vẫn ngồi chỉnh tề ở bàn giấy bận túi bụi mua mua bán bán hàng online. Bà gốc miền biển nên bán cá khô, tôm khô, mực khô… do người nhà gửi xe khách mang vào vừa bán hàng trên mạng vừa bán cho đồng nghiệp trong sở đắt hàng đáo để. Đồng thời bà đặt mua một cái váy sẽ được người giao hàng mang đến tận sở, mua chung một voucher năm người ăn ở quán bún bò sẽ được giảm 5%, còn trà đào mười người mua, mỗi ly được giảm tới 50%. Dung tích vẫn thế, ly trà đào giảm giá không ít hơn nhưng chắc nước máy đổ vào đầy! Nếu không chăm chỉ theo dõi trên NET thì làm sao biết được mặt hàng nào mới ra, thứ nào giảm giá để mình không mua thì cũng mách cho bạn bè biết.
Bà lao công không hề thua kém. Buổi sáng bà xách ấm nước sôi vào phòng pha trà, quét sơ và lau sàn nhà rồi biến mất bởi công sở làm gì có rác rến bẩn thỉu gì lắm. Đầu giờ chiều bà lại chính thức xuất hiện lần nữa thay bình trà mới rồi cũng biến luôn. Bà khá bận rộn với bình nước lúc nào cũng sôi trong góc bếp cơ quan. Nếu ai muốn kiếm bà cứ liên lạc qua điện thoại. Phòng Tài Chánh cần một ly cà phê nóng hay phòng Nghiệp Vụ kêu hai cà phê sữa đá. Vừa mua giúp người trong cơ quan và cũng rẻ hơn bên ngoài một chút. Bên ngoài mười hai ngàn thì bà bán mười ngàn thôi. Bà nói qua điện thoại là ai còn cần gì nữa thì nói để bà mang tới một lúc, khỏi mất công tới lui nhiều lần. Hai cà phê, một đá me và hai sinh tố… Sinh tố phải mua ở ngoài cổng chứ không phải hàng của bà nên bà lấy công đi mua dùm là hai ngàn đồng.
Cổng cơ quan có tới mấy camera cái chiếu cửa chính, cái ngay chốt bảo vệ kiểm tra khách, cái chiếu vào nhà để xe, cái chiếu bao quát… cũng khá chặt chẽ. Nhóm bảo vệ có ba anh. Đầu giờ làm, sếp đi qua thấy đủ ba anh đứng loanh quanh đó với vẻ chăm chỉ. Thế nhưng sếp vừa khuất bóng, một anh chui vào đằng sau chiếc xe gắn máy góc sân chỗ camera không quét tới để làm một giấc ngon lành. Tới 12 giờ vươn vai thức dậy vừa lúc đổi ca, anh đứng dậy đi về…
Lấy giờ công nhiều ngày, đông người nhất là đi du lịch dịp hè hoặc lễ lạt vào tháng Giêng sau Tết. “Trong giờ hành chính, cả tập thể cán bộ lãnh đạo phường Vĩnh Niệm (Lê Chân, Hải Phòng) thuê xe ô tô rủ nhau bỏ nhiệm sở đi Đồ Sơn chơi. Cách đây không lâu, một loạt lãnh đạo, cán bộ chủ chốt quận Ngô Quyền vắng mặt nhiều ngày tại nhiệm sở sau nghỉ lễ vì “bận” du lịch nước ngoài. Nhiều cán bộ cốt cán xã Dương Hòa (Hương Thủy, Huế) đồng loạt rời cơ quan đi tham quan vào thời điểm giữa tuần. Kiểm tra đột xuất, 30% cán bộ xã (Bình Định) vắng mặt mà không biết vì sao…”
Đi vãn cảnh nghỉ mát kiểu đó ai mà không thích vì vừa tận dụng giờ công, không lẹm chút nào giờ tư, có khi thuận tiện xe công và quỹ công luôn. Chẳng có cái gì thuộc về tư bị thiệt hại ở đây cả.
Họp hành, hội nghị rộng lớn có liên quan đến nhiều địa phương thường được chọn tổ chức ở thành phố lớn hay những nơi nhiều danh lam thắng cảnh nổi tiếng để sau khi họp hành xong, mọi người được dịp du ngoạn. Bởi vậy chương trình họp hai, ba ngày nhưng thực tế chỉ họp nửa ngày. Thời gian còn lại để đi chơi, mua sắm. Ai nấy đều hỉ hả. Chứ họp hành đủ hai, ba ngày đó thì mệt lắm, làm sao chịu nổi, còn thời giờ đâu đi chơi.
Cả phòng, cả đội, cả nhóm, cả tổ rủ nhau đi chơi hết, cùng lắm để một người ở lại để giữ nhà! Có ai đến hỏi thăm thì cứ trả lời vắn tắt: “Đi công tác” là xong. Chẳng mấy ai thắc mắc tra hỏi công tác gì, ở đâu mà ngại.
Còn đi chơi trong ngày thì đóng hết cửa nẻo nhưng phòng vẫn sáng đèn, rồi treo tấm bảng ngoài cửa “Phòng xuống xã, ấp, đơn vị”… tức là vẫn đi công tác chứ không phải đi uống cà phê hay… đánh bài.
Khoảng 10 giờ, phó phòng nói đi họp. “Đó là một chữ chung chung. Thông thường các cuộc họp đều bắt đầu vào đầu buổi sáng hoặc đầu buổi chiều chứ không cuộc họp nào giữa buổi gần giờ nghỉ cả. Thành thử không lạ khi tới giờ nghỉ trưa, đám nhân viên kéo nhau đi ăn cơm đã nhìn thấy phó phòng ngồi chén chú chén anh trong quán nhậu gần đó.
Trưởng phòng buổi sáng vẫn vào nhưng báo cho mọi người biết hôm nay ông đi công tác. Công việc rất bận rộn. Ông xuống công ty A để họp cuộc họp tổng kết sáu tháng đầu năm. Xong ông qua công ty B để gặp đối tác bàn về dự án, ông gặp văn phòng C để ký hợp đồng rồi tạt qua chi nhánh D để bàn kế hoạch… Xong ông tạt về nhà ăn cơm. Quả thực ông đi đâu thực sự thì không ai rõ vì ông lại dặn dò thòng thêm một câu: Nếu ai hỏi thì nói ông đi công tác, quan trọng hơn thì cử người tiếp khách hoặc hẹn “Liên hệ sau”. Còn nếu cấp trên gọi xuống thì nói ông ra ngoài chút rồi về.
Đúng là đi chơi trong giờ hành chánh quá mang tiếng. Danh chính ngôn thuận nhất là họp hành trong giờ làm việc. Đó là lý do chính đáng nhất. Họp chuyên môn, họp đoàn thanh niên, họp phụ nữ, họp thi đua… Học nghiệp vụ, học nghị quyết, học Anh văn… Có vô số cuộc họp và đều là những lý do chính đáng để tận dụng tám giờ hành chánh.
Đi chơi cũng không ngại vì tội tập thể không tính là tội. Đồng nghiệp mời đám giỗ, ai nỡ lòng nào từ chối, lại sẵn xe công. Nếu mời ban sáng thì khoảng 10 giờ nhẹ nhàng đóng cửa phòng. Nếu mời giấc chiều thì tầm 3 giờ khóa cửa luôn. Trường hợp được giám đốc mời đi ăn giỗ trong giờ hành chánh thì quá đỗi hợp lệ. Tay trong tay, mọi người cùng đi cho “vua biết mặt, chúa biết tên” chứ!
Thậm chí sếp cũng thích tổ chức thôi nôi cho cháu, đám cưới cho con… vào buổi trưa thay vì thông lệ buổi tối đông vui hơn. Bởi nhân thể sở có xe đưa đón hoặc ăn cưới dây dưa, ngoài giờ nghỉ trưa thì ngắt thêm một ít thời gian cuối giờ sáng và đầu giờ chiều thì người ta mới vui vẻ đi đầy đủ, chứ ngoài giờ hành chánh dành cho gia đình và các công việc, thú vui riêng tư. Tham dự đám cưới con sếp được tính vào việc công nên dùng vào giờ công mới đúng.
Nhân dịp đi công tác thì đi tư tác. Tư tác cá nhân, tư tác tập thể. Nhất là cán bộ huyện, xã, ấp được mời đi đám giỗ lia chia. Mà nói cho ngay nhiều khi lấy lòng nhau chính từ những bữa giỗ này. Nguyên Đán là dịp được nghỉ nhiều ngày nhất trong năm. Trước kia chính thức nghỉ từ ngày 30 đến hết mùng 2, nhưng thực tế mồng 3 vẫn đậm đặc không khí Tết. Ai nấy có đáo qua sở cũng chỉ gọi là xuất hành lấy ngày, chường mặt lấy tiền lì xì đầu năm… rồi sau đó rút lui nhanh để nhậu nhẹt, ngao du… Không cho nghỉ, người ta vẫn nghỉ, các sở vắng tanh vắng ngắt. Bởi vậy nhà nước đành du di cho nghỉ bắc cầu lấn vào các ngày cuối tuần rồi sau đó làm bù. Tính ra có khi nghỉ đến chín ngày chứ không ít.
Thường sáng mùng 4, mùng 5 có mặt để chúc tết nhận tiền mừng tuổi từ cấp trên, xong tới tiết mục cả cơ quan chia theo từng nhóm đi chúc tết các ban, ngành cấp trên, ngang cấp, lãnh đạo đã về hưu… Ra ngoài đường còn vắng vẻ, thiên hạ về quê chưa đáo kinh, công việc chưa có, dân chúng kiêng đến cửa công vào những ngày đầu năm. Thế thì công chức rảnh rỗi ngồi chơi không à! Phải bày việc ra làm chứ bằng cách tổ chức ăn nhậu luân phiên ở từng nhà, đi viếng danh lam thắng cảnh dự hội hè… Cứ thế mà tận dụng giờ công.
SGCN