HOME
Tiếng Nói Trong Nước
Nghề cao quý... đã "chết lâm sàng" - Phần IV



Nguyễn Thượng Long




Học sinh trường Petrus Ký tham gia tuần hành ngày 9 - 1 - 1950 tại Sài Gòn.

"Bài viết này, xin dành tặng cho các Nhà Giáo U70 vẫn còn quan tâm tới nghề cao quý"

Từ "vụ nổ Big Bang" của lòng yêu nước...
Năm năm trước, giữa những ngày tháng 9 - 2012, cứ vào mỗi chủ nhật hàng tuần, Hà Nội lại liên tiếp nổ ra những cuộc biểu tình chống Trung Quốc xâm lược. Có thể nói thời kỳ đó, Hà Nội xứng đáng là địa phương dẫn đầu cả nước trong phong trào phản đối những hành động xâm lấn biển đảo Việt Nam của Trung Quốc. Không ít lần tuy bị cầm chân, bị ngăn chặn thô bạo mà tôi vẫn đi được. Tôi đi biểu tình là xuất phát từ ý thức công dân lúc quốc gia hữu sự, hoàn toàn không phụ thuộc vào ai. Tôi đã sống không trái với những gì mà thế hệ tôi tiếp thu được từ môi trường giáo dục thời còn lành mạnh. Tôi tự hào về những lần dấn thân như thế. Chính vì vậy mà sau mỗi cuộc xuống đường thành công và cả thất bại, tôi thường có bài tường thuật chi tiết, công khai danh tính trên các trang mạng xã hội.
Tôi thấy, thành phần tham gia biểu tình đa số là dân oan tự phát, một số hạn chế là sinh viên các trường cao đẳng và đại học gần Hà Nội. Nòng cốt cho các cuộc xuống đường này là nhóm NO - U cùng các gương mặt trí thức đòi dân chủ, đòi nhân quyền nổi bật. Buồn thay, các đồng nghiệp của tôi cùng các học trò của họ hầu như là dửng dưng, đứng ngoài. Tuy vậy, trong các bài tường thuật, cụm từ “Học Sinh xuống đường” vẫn được tôi nhắc đến với tần suất hơi nhiều. Đó là vì tôi quá bị ám ảnh bởi một “Vụ nổ big bang” của lòng yêu nước liên quan tới học sinh sinh viên trong quá khứ. Đó là cuộc xuống đường tuần hành hào hùng của người dân Sài Gòn để tang Trần Văn Ơn, học sinh thuộc thế hệ đàn anh tôi, bị thực dân Pháp bắn chết trên đường phố Sài Gòn 9 - 1 - 1950. Xin nhớ vào thời điểm đó dân số Sài Gòn chỉ khoảng 1500000 người (1,5 triệu) mà 300000 (30 vạn) người đã xuống đường.
Còn học sinh sinh viên chúng ta hôm nay, thế hệ hậu duệ của một xã hội liệt kháng và một ngành GD - ĐT đã “Chết lâm Sàng” thì làm sao mà họ dám xuống đường để bầy tỏ chính kiến. Họ ngoan ngoãn trong thân phận là những con Cừu nằm im trước lời giáo huấn của ĐCS: “Tất cả đã có đảng và nhà nước lo...”. Vậy là, với việc tôi cứ luôn mồm nhắc tới cụm từ “Học sinh sinh viên xuống đường biểu tình yêu nước”, tôi đã tự biến mình thành kẻ chuyên kích động người khác đi biểu tình. Tôi trở thành cái gai trong con mắt của cơ quan an ninh thành phố...

Đến hình bóng học trò trong "trò chơi" nghiệp vụ.
Và... điều phải đến đã đến. Qua đường Gmail, tôi đã nhận được lá thư có lời lẽ lưu loát nhưng lại không dấu được những tình tiết thiếu chân thật. Làm như mình là người không sành về tin học văn phòng, người viết cố ý dùng phông chữ không dấu, nhận mình là một sinh viên của một Trường Cao Đẳng nào đó ở Hải Phòng. Thư được gửi qua tài khoản của một người cũng lại nào đó có nicname Caudat@gmail.com. Trong thư người viết ký tên là K, nhân danh "Hội Hải Phòng Yêu Nước". Thư không có địa chỉ ngoài đời của người gửi, không số phôn, tức là tôi hoàn toàn không có cơ sở nào để nhờ bạn bè ở Hải Phòng kiểm chứng hộ. Là người luôn cổ xúy cho quyền được biểu tình yêu nước ôn hòa và cũng là người trực tiếp đi biểu tình, lẽ ra tôi phải toại nguyện và sung sướng lắm khi có người lạ nhờ cậy, vậy mà tôi lại ngờ ngợ và linh cảm thấy ngay: Đây chỉ là trò chơi nghiệp vụ hết sức sơ cấp của lực lượng chống biểu tình đang rất khó chịu về tôi. Cái đích của trò chơi nghiệp vụ này là hoàn tất việc thu thập chứng cớ cho hồ sơ nhập “KHO” của tôi. Với những chứng cớ đó, tôi không thể thoát khỏi tội danh là kẻ cầm đầu, kích động biểu tình có tổ chức. Với tội danh đó, chắc chắn, tôi sẽ XỘ KHÁM - NHẬP KHO với tội danh vi phạm điều 79 là tội lật đổ nhà nước CHXHCN Việt Nam với khung hình phạt bèo nhất cũng là bẩy tám cuốn lịch bóc chơi lúc tuổi già. Thực ra lúc đầu, tôi cũng định cho qua, không quan tâm đến lá thư này. Nhưng... xét thấy việc bạch hóa một sự kiên có thật như thế, trước hết là gióng lên tiếng chuông cảnh báo cho tất cả mọi người: “Khi yêu nước lại là tội lỗi” thì “Các bạn hãy cảnh giác! - Cạm bẫy là ở khắp nơi”. Sau là tôi cũng muốn qua những đối đáp này mà những người đang khó chịu về tôi, đang muốn điều tôi vào sâu "cuộc chơi" của họ, hiểu đầy đủ hơn về tôi, vì hình như họ nghĩ tôi chỉ là một ông giáo già quanh quẩn trong con phố ngoại ô, biết gì đâu về thế thái nhân tình...

Thư đến:
Chau chao Bac. Truoc tien chau xin loi Bac ve viec gui mail ma khong co dau.(Sic)
Chau la sinh vien cua mot truong cao dang o Hai Phong, vi tinh hinh hien nay khi to quoc dang lam nguy thi khong mot "tinh than Viet" nao co the ngoi im hay to ra vo cam voi su an nguy cua Dan toc duoc. Vay nen hoc sinh, sinh vien dai dien cho lop tre chung chau cung khong the lam ngo duoc....!
Vang! Chau xin vao viec chinh, chau dang cung rat đong cac bạn hoc sinh, sinh vien khac o Hai Phong dang len ke hoach xuong duong bieu tinh phan doi TQ xam luoc lanh hai Viet Nam. Phan chuan bi cung kha day du roi a, nhung chung chau van thieu mot vai nhan to rat quan trong nua de tao len thanh cong. Hien tai chung chau chua co nhieu kinh nhiem va thieu su gop mat cua mot so nhan vat quan trong trong Cach Mang. Bac co the giup chung chau duoc khong a? Chau cung man phep duoc xin so dien thoai cua Bac, de chau co the trinh bay ro hon voi Bac ve ke hoach cua chung chau. Thay mat gioi tre, chau rat cam on Bac!
Hoi Hai Phong yeu nuoc.

Thư đi:
“Tôi nghĩ là cháu đã gửi nhầm địa chỉ rồi đấy.” (Nguyễn Thượng Long)

Thư đến:
Da. Thua Bac chau khang dinh la minh khong nham. Vi hom nay chau da doc bai bao do Bac viet ve su dan ap cua canh sat doi voi Nhung nguoi tham gia bieu tinh yeu nuoc. Ngay sau khi doc xong chau da voi vang ghi lai dia chi email cua Bac, nha bao Nguyen Thuong Longnguyenthuonglong571@gmail.com
va chau da hao huc cho doi de duoc noi chuyen voi Bac, mong duoc Bac chi va chinh sua vai dieu cho chung chau. Rat mong duoc Bac chi day. Vi to quoc, vi Dan toc Viet Nam Bac a. Chau K...

Thư đi:
Tôi không nhầm khi nói rằng, cháu chưa đọc bài viết của tôi về cuộc biểu tình của người Việt Nam yêu nước ở Hồ Hoàn Kiếm ngày 5 - 8 - 2012. Nếu cháu đọc rồi thì cháu xin số điện thoại của tôi làm gì nữa!. Nói thật với cháu thế này nhé: “Đất nước này không còn của người Việt Nam yêu nước và cả không yêu nước nữa đâu”. Chúng ta đang dần dần sống như những kẻ lưu vong trên chính đất đai của ông bà, tổ tiên phải mất nhiều nghìn năm mới tạo dựng được.
Xã hội ta lúc này quá đông những người không còn biết xấu hổ trước tiền nhân, sẵn sàng tình nguyện “Cõng rắn...” vào nhà và quá nhiều những “Ông Sâu” đã nhờn thuốc... Chúng ta còn phải chứng kiến nhiều cay đắng nữa sẽ đến với dân tộc mình. Chúng ta có thể bị mất nước, bị biến thành ngôi sao thứ 6 trên lá cờ của người Tầu ...thì lịch sử sẽ đời đời nguyền rủa những ai đã làm nên thảm cảnh này. Dù cho nghiệp chướng có thể đến với dân tộc còn nặng nề đến thế nào, tôi vẫn vững tin sẽ đến lúc người Việt Nam bừng tỉnh, để không đi vào vũng lầy vong quốc như Champa, Phù Nam - Thủy Chân Lạp trước Đại Việt và... xa hơn là Hồi, Mông, Mãn, Tạng trước nhà Đại Hán. Chúng ta sẽ bảo vệ được giang sơn này, đất nước này như bao lần tiền nhân chúng ta đã làm được. Niềm tin đó trong tôi là mãnh liệt, không thể đổi khác. Cháu thử nghĩ mà xem: Có vô lý không khi người VN yêu nước rầm rập xuống đường biểu tình... thì người ta trải thảm đỏ, bắn đại bác chào mừng mỗi lần hoàng đế Tập Cận Bình vi hành xuống phương Nam, ngửa tay cầm những đồng tiền của kẻ không bao giờ từ bỏ tham vọng biến Việt Nam thành Quận Huyện. Trong tòa Đại Sứ Trung Quốc ở Hà Nội, tòa lãnh sự của họ ở Sài Gòn, người Trung Quốc bình thản mở rượu Mao Đài ra uống với nhau để xem người Việt Nam hận thù người Việt Nam, người Việt Nam nghi ngờ người Việt Nam, người Việt Nam đánh đập, bắt giữ, bỏ tù, ném cứt đái, mắm tôm, xăng, nhớt, đồ dơ bẩn vào nhà người Việt Nam nào dám đấu tranh với những điều sai trái...Thử hỏi: Có sự ngu xuẩn và nghịch lý nào sánh bằng? Cháu bảo rằng cháu đã đọc bài viết “Cuộc biểu tình yêu nước ngày 5 - 8 - 2012 đã bị các cơ quan chức năng Hà nội đập tan như thế nào?” của tôi rồi thì cháu biết đấy, người ta đã coi người đi biểu tình là người xấu, là lực lượng thù địch, là đi biểu tình thuê. Các cháu đã chuẩn bị tâm thế của mình thế nào, khi vấp phải những nỗ lực bôi nhọ, thị phi độc ác như vậy của nhà cầm quyền?

Từ "Quan Làm Báo" đến "Hội Hải Phòng Yêu Nước"
Ngay ở lần lên mạng đầu tiên, Quan Làm Báo đã làm cộng đồng mạng rúng động với loạt bài viết về những điều thâm cung bí sử trong đời sống của cung đình cộng sản. Nào là tin ông Nguyễn Bá Thanh bị Nguyễn Xuân Phúc mượn tay Hoa Nam tình báo cục hạ độc thế này, ông Phùng Quang Thanh cùng vợ con đã bị bắn chết ở Pháp thế kia. Ông Nguyễn Xuân Phúc có con du học ở Mỹ mới tậu biệt thự vài triệu đô ở đó... Tiếp theo QLB tung ra loạt bài sờ gáy các bố già tài phiệt ngân hàng Kiên Bạc, Nguyễn Văn Bình, Trầm B... QLB reo rắc nỗi lo sợ tới mọi người rằng cái chết có thể đến với bất cứ ai dù là một chính khách hay một người thường dân bởi sát thủ máu lạnh này, sát thủ phóng xạ kia hay trùm Heroin gốc Hoa nọ! Ai cũng nghĩ QLB là của những người cấp tiến trong nội bộ giới lãnh đạo cộng sản... muốn có một chuyển hướng cần thiết. Tuy chỉ là những thông tin rất có lý nhưng không thể kiểm chứng được... QLB đã làm nhiều người Việt Nam lần đầu tiên thoát được ra khỏi những mê lú, ngộ nhận về đạo đức cách mạng của các lãnh tụ cộng sản, để quen dần với những sự thật phũ phàng, cay đắng đến bất ngờ về những con người này.



Thế mà ngày 29 - 8 - 2012 Quan Làm Báo lại bất ngờ cho đăng bài “Biểu Tình Kiểu Gì Đây?”của Lê Đại, lên án gay gắt những người đã tham gia biểu tình phản đối Trung Quốc trong những ngày đó. Đỉnh điểm của nỗ lực công kích, hằn học và bôi nhọ nhằm vào tôi và chỉ đích danh tôi là kẻ đầu sỏ... Người đọc ngỡ ngàng trước việc QLB bất ngờ biến tấu, chơi lạc gam như thế... Trên các trang mạng, các blog... đắt khách lúc đó xuất hiện hàng loạt bài đặt ra câu hỏi QLB là ai? 100% các Comments đã bầy tỏ sự thất vọng sâu sắc với QLB khi trang này đăng bài của Lê Đại. Nhiều ý kiến thẳng thừng nói: Qua việc này, Quan Làm Báo đã tự bộc lộ căn cước của mình là căn cước có liên quan đến yếu tố “Nước Lạ!”.
Thế lực nào đứng sau Quan Làm Báo? Câu hỏi tưởng vô cùng khó cho tất cả mọi người, bỗng có câu trả lời thật là bất ngờ và đơn giản, khi cuộc dàn xếp ghế, ăn chia quyền lợi giữa các băng nhóm trong Đại Hội 12 kết thúc & từ đó Lê Đại cùng với Quan Làm Báo cũng im hơi lặng tiếng, mất hút con mẹ hàng Lươn luôn, hay họ lại đang vận hành một "Cuộc Chơi Mới", sứ mạng mới, nhưng lại núp dưới danh xưng nào đó cũng nên.
Quay lại với việc xuống đường của các cháu, nếu thực sự không phải là một "trò chơi" lắt léo của lực lượng chống biểu tình, không phải cái bẫy dăng ra để kết thúc một chuyên án...mà thực sự là sự thôi thúc của lòng yêu nước, lúc quốc gia hữu sự thì đất nước này vẫn còn hồng phúc. Theo tôi khả năng này chỉ là 1% mà thôi, tôi vẫn khuyên các cháu hãy cứ dũng cảm đi theo sự mách bảo của trái tim, của lương tri mình. Tất cả chỉ đơn giản thế thôi cháu à. Dấn thân tranh đấu, tôi không chúc cháu thuận buồm xuôi gió, tôi chúc cháu luôn sống trung thực với cuộc đời này và luôn xứng đáng với Thành Phố mà cứ đến tháng 5 hàng năm, mọi người lại bồi hồi với câu ca “Tháng 5 rực mầu hoa Phượng đỏ”.
Sau khi lời chúc này của tôi được công khai đưa lên mạng xã hội, tuyệt nhiên không thấy cái gọi là "Hội Hải Phòng Yêu Nước" hồi âm tới tôi thêm một lần nào nữa. Hình như các “sinh viên cao đẳng” ở đó còn bận giao ban, bận rộn vì phải “Còn Đảng Còn Mình” nên không đi biểu tình được. Vậy là Hải Phòng, ngoài những gương mặt tranh đấu gạo cội cho sự thay đổi theo chiều hướng tiến bộ mà dư luận trong nước và ngoài nước đã biết tới, như Nhà văn Bùi Ngọc Tấn, Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa, Luật sư Trần Lâm, Cựu chiến binh Vũ Cao Quận, Bloger Phạm Thanh Nghiên và một số lão thành cách mạng khác mà tôi đã gặp nhưng không rõ tên..., đến nay đã là 5 năm có lẻ, tuyệt nhiên chẳng thấy xuất hiện trên trường tranh đấu một gương mặt trẻ nào trong giới học sinh sinh viên mà Hội Hải Phòng Yêu Nước đã nhắc tới. Đến đây câu hỏi “Hội Hải Phòng yêu nước” là ai? Câu trả lời... thiết nghĩ là không cần thiết nữa.

Lời cuối...
Tôi khép lại loạt bài viết về cái chết lâm sàng của nghề cao quý vào lúc mạng xã hội đang dậy sóng từng ngày vì những cuộc "biểu tình" của các Facebooker trong và ngoài nước giành cho công trình thay đổi bảng chữ cái tiếng Việt của PGS Bùi Hiền. Tôi nín thở theo dõi từ những Comments đầu tiên đến những Comments gần đây nhất với niềm tin tiếng nói đầu tiên cũng như cuối cùng trong sự vụ này sẽ phải thuộc về những thầy cô dậy Tiếng Việt, dậy Ngữ Văn trong hệ thống GD Việt Nam. Tôi đã thất vọng hoàn toàn. Ngoài một vài người bạn cùng chí hướng, không hề thấy sự lên tiếng nào trong nghề cao quý từ cấp Trường lên đến cấp Bộ mà tôi từng quen biết. Theo tôi, chỉ những người hoàn toàn khiếm thị, người mù chữ mới dửng dưng trước sự kiện này. Ai đã từng cao đàm khoát luận trên bục giảng học đường: “Truyện Kiều còn, tiếng ta còn - Tiếng ta còn, nước Nam còn”? Xin thưa: Thầy cô giáo, đặc biệt là thầy cô dậy Văn chứ còn ai khác. Vậy thầy cô sợ hãi điều gì mà không hề dám ọ ẹ lên một tiếng? Chẳng lẽ họ không có chút băn khoăn nào khi tiếng việt đang đứng trước một thử thách chí mạng ngay vào thời điểm cận kề năm 2020, năm mà thỏa ước Thành Đô sẽ có hiệu lực! Thế ra chữ nghĩa thánh hiền trong tay họ chẳng khác gì cái nơm, cái vó...của kẻ đánh dậm để kiếm bữa thôi sao? Là thầy, là cô mà liệt kháng đến như vậy thì trách gì mà lửa yêu nước trong học trò thời nay chỉ là lửa ảo - lửa lân tinh...và hành động “Dấn Thân” của họ nếu có thì cũng chỉ là một duộc với những “Cuộc chơi nghiệp vụ” trí trá của cái gọi là “Hội Hải Phòng Yêu Nước” mà phần trên của bài viết này tôi đã nói tới.
Hỡi những người đồng nghiệp của tôi! Vì sinh kế của cá nhân mình, quý vị có thể vô cảm, đứng ngoài các cuộc xuống đường yêu nước, nhưng lại cũng vô cảm đứng ngoài các nỗ lực bảo vệ TIẾNG VIỆT, tiếng mẹ đẻ của mình, công cụ hành nghề hàng ngày của chính mình... thì chỉ với một tình tiết nhỏ thế thôi...cũng đủ sức để nói: “Nghề cao quý nếu chưa chết lâm sàng thì sự sống lay lắt của nó lúc này... chỉ là sự sống của loài thực vật bậc thấp mà thôi”.
Khi lời cảnh báo này của tôi xuất hiện trên FB cá nhân vào tối 29 -11 thì ngay chương trình thời sự chiều 30 - 11 - 2017, VTV1 đã loan tin Bộ Giáo Dục CHXHCN Việt Nam tuyên bố tôn trọng các hoạt động nghiên cứu ngữ học và khẳng định giai đoạn này, Bộ Giáo Dục không hề có chủ trương thay đổi mẫu tự tiếng Việt đang xử dụng. Hoan hô thái độ dứt khoát của Bộ Giáo Dục qua lời tuyên bố muộn mằn này, nhưng muộn rõ ràng là hơn không./.
Từ 11/ 2012 đến 11 / 2017.
Nguyễn Thượng Long
- Nguyên Giáo viên dậy Địa Lý của Hòa Bình và Hà Tây.
- Nơi ở: Số nhà 4 - Ngách 12 - Ngõ 102 - Đường Văn La - Hà Đông - Hà Nội..
- ĐT: 01652323836. - Email: nguyenthuonglong571@gmail.com