HOME
Tiếng Nói Trong Nước
Lại chuyện cái vỉa hè!



VietTuSaiGon



Nói cho cùng thì người dân Sàigòn hiện tại gặp quá nhiều tai ương. Tai ương từ nạn ngập nước, nạn kẹt xe khi trời mưa, nạn lún đất ở các quận Nhà Bè, Bình Thạnh, 8, 12… Rồi gần đây thêm chuyện ông Phó Chủ tịch quận 1 Đoàn Ngọc Hải hầm hố dẫn dân phòng đi dẹp vỉa hè. Mà tai ương vẫn chưa chịu dừng ở đó, giờ lại thêm chuyện cho thuê vỉa hè! Vì sao nói cho thuê vỉa hè là tai ương của dân Sàigòn?
Bởi vì, chuyện nhà nước quyết định cho dân thuê vỉa hè mới cho thấy nhà nước lấy vỉa hè không phải như ông Hải nói là “vì quyền lợi 16 triệu dân” mà đây là một kiểu xảo ngôn, thiếu danh dự và lương tri của một người làm đại diện cho dân, của một lãnh đạo, một quan chức trong hệ thống cầm quyền. Thay vì tuyên bố lấy lại vỉa hè để cho thuê, để lấy từ túi dân một khoản tiền không nhỏ. (Đương nhiên là khoản tiền này sẽ nói là bổ sung vào ngân sách nhưng chỉ có trời biết, đất biết và ông Hải biết nó sẽ đi về đâu).
Mà vấn đề tai ương không chỉ dừng ở chuyện giới quan chức dùng xảo ngôn với dân, bởi chuyện đó đã xưa như trái đất trong suốt gần nửa thế kỷ nay, người dân Sàigòn cũng đã quen, đã ngấm đòn với chuyện này, thiết nghĩ chẳng có chi để bàn. Bởi có bàn tới bàn lui, bàn xuôi bàn ngược rồi chuyện nó cũng vậy thôi, từ ngày cái tên Sàigòn bị mất cùng với than củi, áo quần, mùng mền, đủ các loại đồ bẩn phơi ra đầy mặt phố thì người Sàigòn đủ đau và đủ ngấm đòn cho đến nay.
Tai ương nằm ở chỗ càng ngày bản chất Tào Tháo của nhà cầm quyền càng lộ rõ, mà chắc chuyện này không cần nói nhiều cũng biết, chơi với Tào Tháo thì chỉ có từ chết tới chết bởi cái bản chất “thà ta phụ người chứ đừng để người phụ ta” cũng như cái thói quen bệnh hoạn thích lấy vợ của người khác, đặc biệt là vợ của tướng bại trận và dương Đông kích Tây trong ngôn ngữ của họ Tào.
Bản chất nghi hoặc, bất cứ ai trong nhân dân cũng có thể rơi vào tầm ngắm nghi hoặc của đảng, nhà nước và những ai phát biểu ý kiến đối lập với ý đảng thì đều bị xếp vào diện phản động, ở không yên mà đi cũng chẳng lành. Nên chi mọi chuyện, có vẻ như dân Sàigòn ai cũng hiểu, hiểu hoài mà cứ gặp hoài!
Giờ thêm tai ương thuê mặt bằng, nói tai ương bởi đây sẽ là cuộc thanh trừng toàn triệt đối với người nghèo, người vốn dĩ không có đất cắm dùi, dựa vào vỉa hè thành phố để tồn tại, nuôi con ăn học và duy dưỡng tương lai.
Thử nghĩ Sàigòn sẽ ra sao nếu như những người buôn bán vỉa hè, bán hàng rong vắng bóng? Sàigòn sẽ như thế nào nếu như những người bán vỉa hè lâu nay không đủ tiền để thuê mặt bằng và những người có tiền lại có cơ hội thuê mặt bằng mở rộng thêm để bày bán, quán xá lại mọc ra rầm rộ?
Lúc đó, Sàigòn không còn là Sàigòn mệnh danh một liên hiệp quốc của Việt Nam, nơi mà người nghèo hay người giàu đều có thể ngồi ăn tô hủ tiếu vỉa hè, ngồi nhâm nhi ly cà phê hay ăn một nắm xôi, ổ bánh mì trắng… Mà những người nghèo bị xô giạt ra khỏi thành phố, một thành phố ích kỷ, hay nói cách khác là một thành phố Cộng sản đúng nghĩa được hình thành.
Sở dĩ nói Sàigòn sẽ thành một thành phố Cộng sản đúng nghĩa bởi nếu như trước đây, Sàigòn vẫn còn giữ một chút hồn vía Sàigòn trước 1975 bởi dù sao con người vẫn còn tương thân tương ái, vẫn còn “đầu đường thương xó chợ” trong một trật tự của Sàigòn truyền thống, một Sàigòn dù muốn hay không muốn thì cũng không thể dùng thịt đè người trên các vỉa hè khi mỗi người đều phải kiếm sống chật vật và gian nan.
Nhưng một khi cơ hội lấy thịt đè người xuất hiện, thì Sàigòn sẽ nhanh chóng thành một Sàigòn Cộng sản. Bởi chỉ có người Cộng sản với thói quen độc đoán, chuyên quyền, cố chấp và bảo thủ mới có chuyện cho dù có ra hè phố bán nước chè thì người ta vẫn bằng mọi giá xua đuổi đi ông A, bà B, cô C cũng bán nước chè giống họ.
Và cái thứ tư duy cá lớn nuốt cá bé, lấy thịt đè người lần này có cơ hội phát triển mạnh nhất trên đất Sàigòn, ít nhất cũng là ở quận 1, nơi mà trước đây chưa đầy hai tháng, Đoàn Ngọc Hải đã phùng mang trợn mắt, quát tháo, chỉ chỏ để lấy vỉa vè với danh nghĩa là trả lại vìa hè cho người đi bộ. Để rồi chưa đầy hai tháng sau, kế hoạch cho thuê vỉa hè khởi hành. Thử hỏi, liệu hợp đồng cho thuê vỉa hè có bảo đảm vỉa hè không bị lấn chiếm? Trước đây dùng miễn phí mà người ta còn tranh thủ kê thêm cái chế, cái bàn để bán thì giờ phải gánh thêm một khoản tiền phí hằng năm, ai dám bảo đảm người thuê không lén lút kê thêm cái bàn, cái ghế để gỡ! vốn?!
Và trước đây, dù sao thì người này cũng nhường người kia một chút khi tranh thủ vỉa hè để buôn bán, kiếm ăn, bây giờ vỉa hè nhà nước cho thuê, những người hàng rong có đủ tiền để thuê hay không? Và đây có phải là cơ hội để cá lớn nuốt cá bé khi thuê mặt bằng? Đáng sợ hơn cá là cái thứ cơ hội cá lớn nuốt cá bé, thứ cơ hội đầy chất máu lạnh này đã được đảng bộ và chính quyền thành phố Sàigòn hợp thức hóa. Để rồi một lúc nào đó, Sàigòn thay hình đổi dạng hoàn toàn, chẳng còn là Sàigòn với người Sàigòn mà là một thành phố Hồ Chí Minh với người Hồ Chí Minh. Thật đáng sợ!
VietTuSaiGon
15/6/2017
VietTuSaiGon's blog